🇻🇳 50 năm ngày thống nhất: Trang sử hào hùng của dân tộc

Such a peaceful morning

A peace born from the ending of “two”. Remember?

[English below]

Hôm nay là ngày 30/4/2025,

Năm nay lại càng đặc biệt hơn khi kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. 50 năm trước (1975), vào ngày này, một trang sử hào hùng của dân tộc đã được viết nên, chấm dứt cuộc chiến tranh kéo dài suốt 21 năm.

Mình không sinh ra trong thời chiến. Nhưng qua những trang sử hào hùng, qua lời kể của ông bà, thầy cô và qua những tài liệu lịch sử, mình hiểu được rằng để có được ngày hôm nay biết bao xương máu đã đổ xuống, biết bao hy sinh thầm lặng đã diễn ra. Mình nhớ như in những thước phim lịch sử về đoàn xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời Sài Gòn.

Mình nhớ đến cây cầu Hiền Lương, biểu tượng của sự chia cắt đất nước sau Hiệp định Genève năm 1954. Cây cầu ấy từng là nỗi đau của cả dân tộc, là minh chứng cho sự chia ly, mất mát. Mình nhớ đến những người lính, những người dân, đã phải sống trong cảnh chia cắt, ly tán, mong chờ ngày đất nước thống nhất. Mình nhớ đến câu chuyện về anh hùng Nguyễn Bá Ngọc- một thiếu niên dũng cảm đã hy sinh thân mình để cứu hai em nhỏ khỏi làn bom đạn của giặc Mỹ. Câu chuyện ấy là minh chứng cho tinh thần quả cảm, lòng yêu thương của người Việt Nam dù trong hoàn cảnh khốc liệt nhất. Mình nhớ đến chiến dịch Tây Nguyên, chiến dịch mở đầu cho cuộc tổng tiến công mùa xuân năm 1975. Trận đánh Buôn Ma Thuột như một đòn sấm sét đã làm rung chuyển cả chiến trường miền Nam, mở ra cánh cửa cho chiến thắng lịch sử 30/4.

Mình nhớ đến hình ảnh người dân miền Nam, từ già đến trẻ, từ thành thị đến nông thôn đã cùng nhau đứng lên ủng hộ cách mạng, giúp đỡ những người lính. Họ đã phá cột nhà, làm đường cho xe tăng tiến vào Sài Gòn nhanh hơn. Họ đã chia sẻ từng miếng cơm, manh áo. Họ đã cùng nhau chiến đấu, hy sinh để giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Mình nhớ đến chiếc xe tăng mang số hiệu 843, đã húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập- biểu tượng của chế độ cũ. Khoảnh khắc ấy như một lời tuyên bố đanh thép về sự sụp đổ của một chế độ tàn bạo, và sự chiến thắng của chính nghĩa. Mình nhớ đến ngày 30/4/1975, ngày mà cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui sướng, hân hoan. Những người lính ôm nhau khóc, những người dân nhảy múa, hát ca. Họ đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi! 

Mình nhớ đến những chiếc xe đạp thồ hàng, những chiếc thuyền nan chở quân, những chiếc áo trấn thủ rách nát, những đôi dép cao su mòn vẹt. Tất cả những thứ ấy đều là minh chứng cho sự hy sinh, gian khổ của quân và dân ta trong cuộc chiến tranh này. Mình nhớ đến những bài hát cách mạng, những bài hát đã vang lên trong suốt những năm tháng chiến tranh đã tiếp thêm sức mạnh cho quân và dân ta, đã nuôi dưỡng niềm tin vào chiến thắng. Mình nhớ đến những câu chuyện về những người lính, những cô bộ đội tóc dài đã chiến đấu dũng cảm, kiên cường. Mình nhớ đến những người dân bị tra tấn dã man trong nhà tù nhưng vẫn giữ vững niềm tin vào cách mạng. Mình nhớ đến những dụng cụ thô sơ, những vũ khí tự chế, những chiếc xe tăng cũ kỹ. Nhưng với niềm tin và ý chí của cả một dân tộc, chúng ta đã chiến thắng một kẻ thù hùng mạnh. 

Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, mình càng thấm thía hơn giá trị của những gì mà thế hệ cha anh đã đánh đổi. Mình biết ơn những người đã ngã xuống, những người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. "Không có gì quý hơn độc lập tự do". Câu nói ấy của Bác Hồ vẫn vang vọng trong tim mình, nhắc nhở mình về trách nhiệm của một công dân, về việc phải sống sao cho xứng đáng với những hy sinh ấy. Mình tin rằng hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là kết quả của một cuộc đấu tranh trường kỳ, của ý chí và lòng quả cảm của cả một dân tộc. Chúng ta- những người đang sống trong hòa bình cần phải biết trân trọng và gìn giữ thành quả này.

Ngày 30/4 không chỉ là một dấu mốc lịch sử quan trọng mà còn là một lời nhắc nhở, một lời tri ân, một lời hứa. Hứa với quá khứ, hứa với tương lai rằng chúng ta sẽ xây dựng một Việt Nam hòa bình, thịnh vượng và hạnh phúc. Mình cũng tự nhủ với lòng mình rằng sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện bản thân để trở thành một người có ích cho xã hội. Mình cho rằng, đó là cách tốt nhất để thể hiện sự tri ân đến những anh hùng đã ngã xuống vì nền độc lập và tự do của dân tộc.

Mình sẽ ghi nhớ ngày 30/4/1975, ngày mà hòa bình thực sự trở về trên dải đất hình chữ S. Mình sẽ sống sao cho xứng đáng với những hy sinh ấy, để xây dựng một Việt Nam giàu đẹp, văn minh và ấm no. Mình sẽ luôn tự hào về lịch sử dân tộc và sẽ góp phần vào việc bảo vệ, phát huy những giá trị tốt đẹp của đất nước. 

🇻🇳

Today, April 30th, 2025, holds an even greater significance as we commemorate the 50th anniversary of the liberation of South Vietnam and the reunification of our nation. Fifty years ago (1975), on this very day, a glorious page in our national history was written, bringing an end to a war that had spanned 21 long years.

I was not born in wartime. Yet, through the heroic pages of history, through the stories recounted by my grandparents and teachers, and through historical documents, I understand the immense cost in blood and the countless silent sacrifices made to achieve the peace we know today. I vividly recall the historical footage of the tanks advancing into the Independence Palace, the golden-starred red flag flying high in the Saigon sky.

I remember the Hien Luong Bridge, a poignant symbol of our country's division after the 1954 Geneva Accords. That bridge once embodied the pain of our entire nation, a testament to separation and loss. I remember the soldiers and the people who had to live in a state of division and displacement, longing for the day our country would be unified. I remember the story of the hero Nguyen Ba Ngoc, a brave young boy who sacrificed himself to save two younger children from the enemy's bombs and bullets. His story stands as a testament to the courage and love of the Vietnamese people, even in the most brutal circumstances. I remember the Tay Nguyen Campaign, the opening salvo of the Spring General Offensive of 1975. The battle of Buon Ma Thuot struck like a thunderbolt, shaking the entire southern battlefield and opening the door to the historic victory of April 30th.

I remember the images of the southern people, young and old, urban and rural, rising up together to support the revolution, to aid our soldiers. They dismantled their house pillars to pave roads for the tanks to advance into Saigon faster. They shared every grain of rice, every scrap of clothing. They fought and sacrificed together to reclaim independence and freedom for our Fatherland. I remember Tank 843, which rammed through the gates of the Independence Palace – the symbol of the old regime. That moment was a powerful declaration of the collapse of a brutal regime and the triumph of justice. I remember April 30th, 1975, the day our entire nation erupted in joy and elation. Soldiers embraced each other and wept, people danced and sang. They had waited so long for this day!

I remember the bicycles carrying supplies, the small boats ferrying troops, the tattered padded jackets, the worn-out rubber sandals. All these things bear witness to the sacrifices and hardships endured by our soldiers and people during this war. I remember the revolutionary songs, songs that echoed throughout the war years, adding strength to our army and people, nurturing the belief in victory. I remember the stories of the brave and resilient female soldiers with long hair who fought with such courage. I remember the people who were brutally tortured in prisons yet held steadfast in their faith in the revolution. I remember the rudimentary tools, the homemade weapons, the old tanks. But with the unwavering belief and will of an entire nation, we defeated a formidable enemy.

Today, living in peace, I feel the value of what the previous generations exchanged even more deeply. I am grateful to those who fell, those who dedicated their entire lives to the independence and freedom of our Fatherland. "Nothing is more precious than independence and freedom." Uncle Ho's words still resonate in my heart, reminding me of the responsibility of a citizen, of living in a way that is worthy of those sacrifices. I believe that peace is not a given, but the result of a long struggle, of the will and courage of an entire nation. We – those of us living in peace – must cherish and preserve this achievement.

April 30th is not just an important historical milestone but also a reminder, a tribute, and a promise. A promise to the past, a promise to the future that we will build a peaceful, prosperous, and happy Vietnam. I also tell myself that I will strive to study hard and cultivate myself to become a useful member of society. I believe that is the best way to express my gratitude to the heroes who fell for the independence and freedom of our nation.

I will remember April 30th, 1975, the day that peace truly returned to our S-shaped land. I will live in a way that is worthy of those sacrifices, to build a rich, civilized, and prosperous Vietnam. I will always be proud of our national history and will contribute to protecting and promoting the beautiful values of our country. 

With love from Hanoi,
 Hana

Ảnh: Sưu tầm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến