🌊 Đại dương bị ốm rồi! Xin hãy cứu lấy…
Mình lại nhớ đến cuộc thi UPU lần thứ 54 vừa qua, chủ đề cũng về đại dương. Mình đã dồn hết tâm huyết vào bài viết, mong muốn góp một tiếng nói nhỏ bé để bảo vệ hành tinh xanh. Nhưng rồi, bài viết của mình không được chọn. Cảm giác hụt hẫng, tiếc nuối cứ bủa vây lấy mình 😭.
Mình lôi cuốn "Con mèo dạy hải âu bay" ra đọc lại. Lời văn của Luis Sepúlveda vẫn đầy sức lay động. Mình nhớ đến Kengah, cô hải âu xấu số đã phải lìa đời vì váng dầu. Nỗi đau của Zorba, chú mèo mun to đùng mập ú khi chứng kiến người bạn của mình ra đi, mình cũng cảm nhận được.
Mình tự hỏi, tại sao con người lại có thể tàn nhẫn đến vậy? Tại sao chúng ta lại có thể phá hủy ngôi nhà chung của mình? Đại dương không chỉ là nơi sinh sống của muôn loài mà còn là nguồn sống của con người. Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, liệu tương lai sẽ ra sao?
Mình muốn làm điều gì đó, dù nhỏ bé thôi, để bảo vệ đại dương. Mình muốn viết, mình muốn vẽ, mình muốn kể những câu chuyện về tình yêu thiên nhiên, về sự sống mong manh của những sinh vật biển. Mình muốn lan tỏa thông điệp bảo vệ môi trường đến mọi người.
Mình biết, một mình mình không thể thay đổi cả thế giới. Nhưng mình tin rằng, nếu mỗi người đều chung tay, chúng ta sẽ tạo nên một sự khác biệt. Mình sẽ không bỏ cuộc, mình sẽ tiếp tục viết, tiếp tục vẽ, tiếp tục lan tỏa những thông điệp ý nghĩa.
Mình sẽ làm bạn với sách, bởi vì sách không chỉ mang đến kiến thức mà còn mang đến cho mình niềm tin và sức mạnh. Mình tin rằng, những câu chuyện trong sách sẽ giúp mình tìm thấy con đường để bảo vệ đại dương, bảo vệ hành tinh xanh.
𓅰 𓅬 𓅭 𓅮 𓅯
Today is a truly sad day. I just watched TV and the images of the vast ocean are now filled with waste, with pitiful marine creatures struggling against pollution. Those scenes weighed heavily on my heart. It also reminds me of the recent 54th UPU letter writing competition, the theme was also about the ocean. I poured all my heart and soul into my writing, hoping to contribute a small voice to protect our green planet. But then, my letter wasn't selected. A feeling of disappointment and regret keeps surrounding me.
I took out "The Story of a seagull and the cat who taught her to fly" to reread. Luis Sepúlveda's writing is still so moving. I remember Kengah, the unfortunate seagull who had to die because of an oil slick. I can also feel the pain of Zorba, the big, fat black cat when he witnessed his friend's departure.
I wonder, why can humans be so cruel? Why can we destroy our common home? The ocean is not only a habitat for countless species but also a source of life for humans. If we don't act now, what will the future hold?
I want to do something, even if it's just a small thing, to protect the ocean. I want to write, I want to draw, I want to tell stories about the love of nature, about the fragile lives of marine creatures. I want to spread the message of environmental protection to everyone.
I know that I alone cannot change the whole world. But I believe that if everyone joins hands, we will make a difference. I will not give up; I will continue to write, continue to draw, continue to spread meaningful messages.
I will befriend books, because books not only bring knowledge but also give me faith and strength. I believe that the stories in books will help me find a way to protect the ocean, to protect the green planet.
Hana
Ảnh: Sưu tầm



Nhận xét
Đăng nhận xét