Bản sắc cá nhân
A little story about identity
“The personal life deeply lived always expands into truths beyond itself”. - Anaïs Nin
Gần đây, trong hành trình mà mình lặng lẽ tự đối diện với chính bản thân, mình nhận ra rằng việc thấu hiểu ngôn ngữ không chỉ nằm trên bề mặt con chữ, mà còn ở tầng sâu những ý niệm mà nó chuyên chở. Đến giờ, mình mới thấm thía sức mạnh tàng hình của lời nói, vừa nhào nặn nhận thức, vừa khéo léo se sợi tơ lòng giữa người với
người.
Nhớ không cậu, thời mình còn bé xíu ấy? Người lớn hay hỏi: "Lớn lên con muốn làm nghề gì?", chẳng khác nào một định hướng duy nhất được gieo vào tâm trí non nớt của chúng mình. Giờ nghĩ lại, mình cứ tự hỏi, liệu câu hỏi ấy có thực sự chạm đến cốt lõi của sự tồn tại? Phải chăng, nó đã vô tình hướng chúng ta vào một mê cung của những lựa chọn nghề nghiệp mà quên mất việc vun xới, bồi đắp nền tảng vững chắc cho con người bên trong, những giá trị đích thực mà mình thực sự trân trọng? Có lẽ, ở độ tuổi còn non nớt ấy, chúng ta đang ở giai đoạn quan trọng trong việc hình thành bản sắc (identity) theo lý thuyết của Erik Erikson, khi ấy câu hỏi “Tôi là ai?” quan trọng hơn nhiều so với “Tôi sẽ làm gì?”. Việc chỉ tập trung vào vai trò nghề nghiệp có thể khiến chúng ta bỏ lỡ cơ hội khám phá những khía cạnh sâu sắc hơn của con người mình.
/Một câu hỏi được đặt ra đúng lúc, đúng cách có khả năng định hướng cả một đời người. Nếu diễn đạt khéo hơn chút, người lớn nên hỏi “con người mà con/cháu thực sự muốn trở thành là ai?” thay vì khuôn mẫu "làm nghề gì?” sẽ giúp thế hệ trẻ tự khám phá, xây dựng nhận thức sâu sắc về bản thân và một bản sắc kiên cố từ bên trong./
Khi còn là những trang giấy trắng tinh khôi, chúng ta được khuyến khích vẽ nên bức tranh sự nghiệp tương lai, tô đậm những ước mơ về địa vị, về thành công rực rỡ. Nhưng mà cậu biết không, có bao giờ ai đó nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu và hỏi: “Vậy con người mà con/cháu thực sự muốn trở thành là ai?” chưa? Câu hỏi tưởng chừng như vu vơ của bà mình ngày ấy, giờ đây lại cứ vang vọng đâu đây trong tâm trí mình. Bởi lẽ một cuộc đời chỉ chăm chăm vào “làm gì” mà bỏ qua “là ai” rất dễ dẫn đến một hiện thực đáng buồn: những con người tài giỏi nhưng đánh mất phương hướng, những sự lựa chọn dựa trên hào nhoáng bên ngoài mà bỏ quên tiếng nói từ trái tim. Để rồi chúng ta có thể trở thành những “vai diễn” xuất sắc trên sân khấu cuộc đời nhưng bên trong lại là một khoảng trống mênh mông, chẳng biết ta là ai. Có lẽ, chúng ta đã quá chú trọng vào việc xây dựng bản sắc xã hội, những vai trò và kỳ vọng mà xã hội đặt lên chúng ta mà quên đi việc nuôi dưỡng bản sắc cá nhân, những đặc điểm, giá trị và niềm tin độc đáo tạo nên con người thật của mình. Mình cũng từng lạc lối trong mê cung ấy, cố gắng khoác lên mình lớp vỏ hoàn hảo nhưng sâu thẳm bên trong lại cứ thấy một cái gì đó giả tạo, trống rỗng đến lạ. Thực ra, đó chỉ là một lớp sơn bóng bẩy che đi những cái vết rạn nứt sâu hoắm trong tâm hồn mình thôi.
Vậy thì, làm thế nào để mỗi chúng ta tự tay tỉ mẩn khắc họa nên bản sắc độc đáo của riêng mình nhỉ? Chắc chắn là không có một công thức nào được copy-paste ở đây rồi! Mà phải là một cái hành trình mình tự khám phá bên trong, một cuộc trò chuyện thật lòng với chính cái “tôi” của mình. Bước chân đầu tiên trên con đường này là nhìn nhận sâu sắc những giá trị cốt lõi. Giá trị như những đốm lửa nhỏ âm ỉ cháy trong tim. Nó khơi dậy sự “không chịu đựng được” khi mình thấy điều gì đó sai trái, làm mình thấy xót xa khi ai đó tổn thương, hay đơn giản là một niềm tự hào nho nhỏ khi mình sống đúng với con người mình, dù chẳng ai hay biết. Chẳng hạn, mình từng chứng kiến một người bạn bị đối xử bất công trên trường lớp và sự phẫn uất trào dâng trong lòng đã cho mình một khoảnh khắc bừng ngộ: sự công bằng là một giá trị tận cùng (terminal value) theo cách phân loại của Rokeach, một trạng thái mong muốn mà mình luôn hướng tới. Ngược lại, sự chân thật mà mình trân trọng có thể được xem là một giá trị công cụ (instrumental value), một phương tiện để đạt được sự tin tưởng và kết nối chân thành. Tương tự, nỗi thất vọng tràn trề khi mình phát hiện ra một lời nói dối từ một người thân yêu. Khoảnh khắc đã khắc sâu vào mình một điều rằng, sự chân thật ấy đã trở thành một nền tảng không thể lay chuyển trong mình rồi. Rồi cả cảm giác hụt hẫng mỗi khi mình bị bỏ rơi trong một cuộc trò chuyện nhóm, trong một hoạt động của lớp, mình thấy khát khao sâu sắc về sự kết nối, về cảm giác mình thuộc về một nơi nào đó.
Sau khi đã xác định được những “hòn đá tảng” giá trị chúng ta cần xây dựng những nguyên tắc sống, những ranh giới đạo đức không thể xâm phạm. Nếu giá trị là hải đăng soi đường thì nguyên tắc chính là những bờ bến an toàn giúp ta không lạc lối giữa biển đời. Đó có thể là nguyên tắc luôn lắng nghe và tôn trọng ý kiến của người khác, dù đôi khi mình chẳng đồng tình chút nào với ai đó trong một cuộc tranh luận. Hay có thể là một cái lời nhắc nhở “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, học cách tự nhìn lại mình trước khi vội vàng đổ lỗi cho người khác. Hoặc đơn giản thôi là một lời thề nho nhỏ với bản thân: luôn nói sự thật, dù đôi khi nó đắng ngắt và chẳng dễ nghe chút nào. Mình nhớ có lần mình nói ra sự thật về một sai sót trong công việc nhóm đã khiến mình đối diện với những lời chỉ trích, nhưng sự thanh thản trong lòng đã giúp mình vượt qua và sống đúng với nguyên tắc trung thực. Nguyên tắc là chiếc la bàn đạo đức, đặc biệt khi ta bước vào những vùng đất mới giúp ta hòa nhập mà không hòa tan, giữ vững được cái “chất” riêng của mình giữa những dòng chảy văn hóa đa dạng.
Và cuối cùng, hành vi chính là ngôn ngữ không lời nhưng mạnh mẽ nhất để thể hiện những giá trị và nguyên tắc ấy. Bản sắc cá nhân không nằm ở những tuyên ngôn đao to búa lớn, mà nằm trong những hành động thường nhật mà người khác chứng kiến. Hành vi là chiếc cầu nối hữu hình giữa thế giới nội tâm và thế giới bên ngoài, là minh chứng sống động cho giá trị và nguyên tắc mà ta theo đuổi. Đó là sự chủ động trong công việc, là lắng nghe bằng cả trái tim khi ai đó cần chia sẻ, là lòng trắc ẩn lan tỏa qua từng hành động và lời nói giúp đỡ người khác, là sự tôn trọng được xây dựng từ việc giữ lời hứa dù nhỏ đến mấy, và sự kết nối được vun đắp qua ánh mắt và lời cảm ơn chân thành. Mình nhận ra rằng những hành động nhỏ bé hàng ngày như việc chủ động chào hỏi mọi người, lắng nghe một người bạn đang gặp khó khăn hay giữ lời hứa về một cuộc hẹn đã dần định hình nên cách người khác nhìn nhận về mình, như một người chu đáo và đáng tin cậy.
Thực tế, khi hành vi của chúng ta nhất quán với những giá trị và nguyên tắc đã xác định, nó giúp giảm thiểu sự bất hòa nhận thức (cognitive dissonance), cảm giác khó chịu khi có sự mâu thuẫn giữa những gì chúng ta tin tưởng và cách chúng ta hành động.
Đến đây, có lẽ chúng mình đã hình dung rõ hơn về hành trình kiến tạo bản sắc. Nhưng nếu trong lòng vẫn còn những mơ hồ về “ước mơ” hay “mục đích sống” thì sao? Có lẽ một thoáng hoài nghi sẽ xuất hiện nhưng cậu đừng nên vội phủ nhận cảm xúc ấy. Nhưng thực tế là vậy, khi chưa tìm thấy một đích đến rõ ràng, điều quan trọng là LẮNG NGHE TIẾNG NÓI TẬN CÙNG CỦA TRÁI TIM, quan sát chính mình một cách khách quan và trung thực nhất. Hãy dành thời gian cho những câu hỏi tự vấn sâu sắc:
⏳Điều gì thực sự đánh thức mình mỗi sáng, vượt lên trên những thói quen và nghĩa vụ? Liệu đó có phải là niềm đam mê với công việc/học tập, sự quan tâm đến gia đình hay khát khao được học hỏi và phát triển?
⏳ Tâm thế nào mình mang theo khi bước vào một ngày mới dù là đến trường, đến công sở hay đơn giản là đối diện với cuộc sống? Đó là sự háo hức, tinh thần trách nhiệm hay chỉ là gắng gượng miễn cưỡng?
⏳ Những mối quan hệ mình vun đắp, những hoạt động mình lựa chọn cách mình giao tiếp với thế giới xung quanh nói lên điều gì về mình? Liệu mình có đang tìm kiếm sự kết nối chân thành hay chỉ đơn thuần là những tương tác hời hợt?
⏳ Khi ngày khép lại cảm xúc nào đọng lại sâu sắc nhất trong tâm hồn mình? Đó là sự mãn nguyện sự tiếc nuối hay một nỗi trăn trở không tên?
Càng đắm mình trong những suy tư ấy, những mảnh ghép rời rạc của bản thân sẽ dần khớp lại tạo nên một bức tranh toàn diện hơn. Mình sẽ nhận ra: “À, hóa ra mình đang bước đi trên con đường này đây. Liệu nó có đang đưa mình đến gần hơn với hình mẫu mà mình khao khát trở thành không nhỉ?”. Rồi những khoảnh khắc bừng tỉnh trong ngày, những điều chạm đến trái tim, những nỗi đau không thể gọi tên hay những đam mê âm ỉ sẽ hé lộ những giá trị cốt lõi đang định hình nên con người mình. Và từ đó, khoảng cách giữa thực tại mình đang sống và lý tưởng mình hướng tới sẽ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, thôi thúc mình hành động và từng bước thu hẹp nó lại.
Hồi ức những dấu ấn của một hành trình tìm kiếm:
Trong những năm tháng trưởng thành, mình đã từng lạc lối trong chính mê cung nội tâm. Câu hỏi “Mình là ai? Mình sống vì điều gì?” cứ vang vọng trong mình như một tiếng vọng không lời. Mình thu mình trong bóng tối của sự cô đơn, ngại ngần giao tiếp, đặc biệt với những người lớn mà mình cảm thấy xa lạ. Sự rụt rè đã trói buộc mình trong một vỏ bọc an toàn không dám thể hiện bản thân, và đôi khi sự im lặng lại bị hiểu lầm thành sự kiêu ngạo. Mình sống một cuộc đời của thụ động, thiếu tự tin và chật vật trong việc tìm kiếm sự hòa nhập. Những nhận xét “nghiêm túc thái quá”,”tỉ mẩn đến cứng nhắc”,… cứ đeo bám lấy mình. Sự cầu toàn đôi khi trở thành gánh nặng, khiến mình mất quá nhiều thời gian cho những chi tiết nhỏ nhặt, và sự hời hợt của người khác lại gieo vào lòng mình sự khó chịu khôn nguôi. Có lẽ, sự khác biệt giữa hình ảnh bản thân lý tưởng (ideal self) mà mình mong muốn và hình ảnh bản thân thực tế (real self) mà mình cảm nhận đã tạo ra những mâu thuẫn và ảnh hưởng tiêu cực đến lòng tự trọng (self-esteem) của mình.
Ẩn sâu trong lớp vỏ mà mình tự tạo nên là một tâm hồn nhạy cảm, chứa đựng một dòng chảy sáng tạo, đôi khi đi ngược lại những khuôn mẫu thông thường. Thật ra, đôi khi mình cũng không hiểu tại sao mình lại thích những trò kỳ lạ nữa. Ví dụ như mấy năm trước mình hay ngồi mày mò sắp xếp đồ ăn thành mấy con vật ngộ nghĩnh ấy. Mình thấy vui mà! Nhưng mà hình như, sự khác thường ấy lại làm người thân mình không hài lòng, có lần mình còn bị mắng nữa. Lúc đó, mình cứ tự hỏi, liệu có gì đó sai sai ở mình không nhỉ? Chỉ là mình muốn tìm thấy niềm vui theo cách riêng thôi mà…Nỗi sợ hãi về sự phán xét đã bóp nghẹt những ý tưởng độc đáo khiến mình ngần ngại chia sẻ những suy nghĩ thầm kín. Ngoại hình và những mặc cảm cá nhân đã trở thành những bức tường vô hình ngăn cách mình với thế giới bên ngoài. Sự nhạy cảm quá mức, những cơn cáu kỉnh vô cớ, sự né tránh và thu mình đã trở thành những phản xạ tự nhiên. Nhưng chính trong những khoảnh khắc đối diện với sự yếu đuối ấy mình dần nhận ra giá trị của sự thấu hiểu và chấp nhận, không chỉ với người khác mà còn với chính bản thân.
Mình từng bị gán cho những hình ảnh chậm chạp, ù lì, trầm tính đến lạnh lùng, hiền lành đến nhu nhược, ít nói đến khó hiểu, sống nội tâm đến cô lập, thiếu suy nghĩ đến ngờ nghệch, kém tinh tế đến vô tâm. Để che giấu những “khuyết điểm” mà người khác đã gán ấy, mình đã tự tạo ra những chiếc mặt nạ khác nhau cho từng hoàn cảnh. Mình bị coi là ngớ ngẩn khi dám hỏi những điều “ai cũng biết”, bị coi là thẳng thắn đến "vô duyên" khi nói ra sự thật (do khả năng giao tiếp vụng về). Và chính vì vậy mà mình càng ngại giao tiếp, không phải vì thiếu kiến thức mà vì nỗi sợ bị đánh giá và so sánh. Mình tìm kiếm sự xoa dịu tạm thời trong thế giới ảo, lướt qua những nội dung vô bổ như một cách trốn chạy thực tại chứ không phải vì niềm vui hay kết nối thực sự. Thậm chí mình đã từng trở thành nạn nhân của những lời đồn thổi ác ý, bị gán cho những tính cách tiêu cực mà mình chưa bao giờ sở hữu, dẫn đến sự cô lập và tổn thương sâu sắc (BLHĐ). Nhưng chính trong những trải nghiệm đau đớn ấy, mình đã học được giá trị của sự kiên cường và lòng trắc ẩn đối với những người cũng đang phải chịu đựng những nỗi đau tương tự.
Rồi qua những vấp ngã và chiêm nghiệm mình dần nhận ra nhiều điều. Sự quan tâm, chân thành của mình đôi khi bị hiểu lầm là sự tọc mạch. Sự nhiệt tình động viên lại bị cho là nông cạn. Sự “chậm rãi” của mình thực ra là quá trình nghiền ngẫm và xử lý thông tin một cách cẩn trọng. Ban đầu, mình có thể mất thời gian để bắt nhịp nhưng sau đó mọi người sẽ nhận ra mình là một người có trái tim ấm áp, khả năng thấu hiểu sâu sắc và một người vô cùng vui tính . Gần đây việc khám phá bản thân qua bài trắc nghiệm tính cách MBTI (lần thứ hai, lần thứ nhất mình là INFJ-T) đã mang đến những mảnh ghép quý giá giúp mình hiểu rõ hơn về những giá trị cốt lõi đang định hình nên con người mình là ENFJ-T (tuy nhiên mình có khoảng 50% xu hướng INFJ và khoảng 50% xu hướng ENFJ)
Để làm rõ hơn:
Giá trị cốt lõi của người thuộc nhóm tính cách ENFJ (Nhà chỉ dạy) thường xoay quanh những trụ cột sau và ba đặc trưng nổi bật nhất mà mình cảm nhận sâu sắc là:
💗 Sự đồng cảm sâu sắc và lòng trắc ẩn vô bờ: Khả năng thấu hiểu và cảm nhận những cung bậc cảm xúc tinh tế của người khác là một món quà quý giá. Mình dễ dàng đặt mình vào vị trí của họ chia sẻ những niềm vui và gánh nặng. Lòng trắc ẩn không chỉ là một cảm xúc mà còn là động lực thôi thúc mình hành động để mang đến sự hỗ trợ và chữa lành.
💗 Khả năng khơi dậy tiềm năng và lan tỏa nguồn cảm hứng: Mình tin rằng mỗi người đều ẩn chứa những khả năng phi thường. Với sự nhiệt huyết và niềm tin vào mọi người, mình có thể nhìn thấy những hạt giống tốt đẹp nhất và khơi dậy chúng truyền động lực để họ dám ước mơ và vươn tới những tầm cao mới.
💗 Tính chính trực và những nguyên tắc đạo đức kiên định: Một hệ thống giá trị đạo đức vững chắc là kim chỉ nam cho mọi hành động của mình. Sự chân thành trung thực và lòng trắc trọng luôn là những ưu tiên hàng đầu. Mình không chỉ sống theo những nguyên tắc này mà còn mong muốn lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến những người xung quanh.
Hành trình kiến tạo bản sắc riêng có lẽ là một cuộc phiêu lưu kéo dài suốt cuộc đời với những ngã rẽ bất ngờ và những khám phá đầy thú vị. Như Anaïs Nin đã viết, cuộc sống cá nhân được sống sâu sắc sẽ mở rộng ra những chân lý vượt ra ngoài chính nó. Vì vậy, hãy dũng cảm đặt ra những câu hỏi, lắng nghe tiếng nói từ trái tim và từng bước sống trọn vẹn với những giá trị mà cậu trân trọng. Mỗi hành vi nhỏ bé được dẫn dắt bởi những nguyên tắc vững vàng sẽ khắc nên dấu ấn độc đáo của cậu trên trang giấy cuộc đời. Hãy nhớ rằng, sống thật với chính mình là một hành trình chứ không phải là một đích đến và vẻ đẹp thực sự nằm ở sự chân thật của chính cậu.
🌠
Recently, in my journey of quietly confronting myself, I've realized that understanding language goes beyond the surface of words, it lies in the deeper layers of concepts they carry. Only now do I truly grasp the invisible power of words, how they both shape our perception and skillfully weave the threads of connection between people.
Do you remember back when we were little? Adults often asked, “What do you want to be when you grow up?” as if it were the only direction to sow into our young minds. Looking back, I keep wondering if that question truly touched the core of our being. Didn't it inadvertently steer us into a maze of career choices, making us forget to nurture and cultivate the solid foundation of the person within, the genuine values we truly cherish? Perhaps, at that tender age, we were in a crucial stage of identity formation according to Erik Erikson's theory, when the question “Who am I?” was far more important than “What will I do?”. Focusing solely on professional roles might have caused us to miss the opportunity to explore the deeper aspects of our being.
A question posed at the right time and in the right way has the potential to guide an entire life. If phrased more skillfully, adults should ask “Who is the person you truly want to become?” instead of the formulaic “What job will you do?”. This would help the younger generation to self-discover, build a deep understanding of themselves, and establish a solid identity from within.
When we were like blank pages, we were encouraged to paint a picture of our future careers, to highlight dreams of status and brilliant success. But you know what? Has anyone ever gently placed a hand on your shoulder and asked, “So, who is the person you truly want to become?”. That seemingly casual question from my grandmother back then now echoes in my mind. Because a life focused solely on “doing” while neglecting “being” can easily lead to a sad reality: talented individuals who lose their direction, choices based on external glamour that overlook the voice from the heart. As a result, we might become excellent “actors” on the stage of life, but inside there's a vast emptiness, not knowing who we are. Perhaps, we’ve focused too much on building social identity, the roles and expectations society places on us and forgotten to nurture personal identity , the unique characteristics, values, and beliefs that make up our true selves. I too once got lost in that maze, trying to put on a perfect facade, but deep down I always felt something artificial, strangely empty. In reality, it was just a glossy coat of paint covering the deep cracks in my soul.
So, how can each of us meticulously carve out our own unique identity? Surely, there's no copy-paste formula here! Instead, it's a journey of self-discovery within, a sincere conversation with our own self. The first step on this path is to deeply recognize our core values. Values are like small embers smoldering in our hearts. They ignite an “intolerance” when we see something wrong, they make us feel sorrow when someone is hurt, or simply a small sense of pride when we live in accordance with who we are, even if no one knows. For example, I once witnessed a friend being treated unfairly at school, and the surge of indignation within me gave me a moment of realization: fairness is a terminal value according to Rokeach's classification, a desired state I always strive for. Conversely, the honesty I cherish can be seen as an instrumental value, a means to achieve trust and genuine connection. Similarly, the overwhelming disappointment when I discovered a lie from a loved one etched deeply within me that honesty had become an unshakable foundation in me. And also the feeling of being left out every time I was excluded from a group conversation or a class activity, I felt a deep longing for connection, for the feeling of belonging somewhere.
After identifying the “cornerstones” of our values, we need to build our principles of life , the inviolable ethical boundaries. If values are the lighthouse guiding our way, then principles are the safe harbors that prevent us from getting lost in the sea of life. It could be the principle of always listening to and respecting others’ opinions, even when we strongly disagree with someone in a debate. Or it could be a reminder to “first blame oneself, then blame others”, learning to look back at ourselves before hastily pointing fingers. Or simply a small vow to ourselves: always tell the truth, even when it's bitter and unpleasant to hear. I remember once speaking the truth about a mistake in a group project, which led to criticism, but the peace in my heart helped me overcome it and live according to the principle of honesty. Principles are the moral compass, especially when we step into new territories, helping us integrate without dissolving, maintaining our unique “essence” amidst diverse cultural flows.
And finally, behavior is the unspoken but most powerful language to express those values and principles. Personal identity doesn't lie in grand pronouncements but in the daily actions that others witness. Behavior is the tangible bridge between the inner world and the outer world, a living testament to the values and principles we pursue. It's the proactiveness in work, the heartfelt listening when others need to share, the compassion that radiates through every word and helping action, the respect built from keeping promises no matter how small, and the connection nurtured through eye contact and sincere gratitude. I realize that small daily actions like proactively greeting people, listening to a friend in trouble, or keeping a promise about an appointment have gradually shaped how others perceive me as a thoughtful and trustworthy person.
/In fact, when our behavior is consistent with our identified values and principles, it helps minimize cognitive dissonance, the uncomfortable feeling when there's a conflict between what we believe and how we act./
At this point, perhaps we have a clearer picture of the journey of identity construction. But what if there are still uncertainties about “dreams” or “purpose in life”? Perhaps a moment of doubt will arise, don't rush to deny that feeling. But the reality is, when we haven't found a clear destination, the important thing is to LISTEN TO THE DEEPEST VOICE OF OUR HEART, to observe ourselves objectively and most honestly. Take time for profound self-inquiry:
⏳What truly awakens me each morning, beyond habits and obligations? Is it a passion for work/study, concern for family, or a desire to learn and grow?
⏳What mindset do I carry when entering a new day, whether it's going to school, to the office, or simply facing life? Is it eagerness, a sense of responsibility, or just reluctant effort?
⏳What do the relationships I cultivate, the activities I choose, and the way I communicate with the world around me say about me? Am I seeking genuine connection or just superficial interactions?
⏳When the day closes, what emotion lingers most deeply in my soul? Is it satisfaction, regret, or an unnamed unease?
The more we immerse ourselves in these reflections, the scattered pieces of ourselves will gradually fit together, creating a more complete picture. We will realize “Ah, so this is the path I'm walking. Is it leading me closer to the ideal I aspire to be?”. Then, the moments of awakening during the day, the things that touch our hearts, the nameless pains, or the smoldering passions will reveal the core values that are shaping who we are. And from there, the gap between the reality we are living and the ideal we strive for will become clearer than ever, urging us to act and gradually narrow it down.
Memories of the milestones of a seeking journey:
In my formative years, I once got lost in my own inner labyrinth. The questions “Who am I? What do I live for?” echoed within me like a silent reverberation. I withdrew into the darkness of loneliness, hesitant to communicate, especially with adults I felt distant from. Shyness bound me in a safe shell, afraid to express myself, and sometimes my silence was misunderstood as arrogance. I lived a passive life, lacking confidence and struggling to find belonging. Remarks like excessively serious, meticulous to the point of rigidity, etc., clung to me. Perfectionism sometimes became a burden, causing me to spend too much time on small details, and the superficiality of others sowed endless discomfort in my heart. Perhaps, the difference between the ideal self I desired and the real self I perceived created contradictions and negatively impacted my self-esteem.
Hidden beneath the shell I created was a sensitive soul and a flow of creativity, sometimes going against conventional norms. Actually, sometimes I don't even understand why I like strange “games”. For example, arranging food into funny little animals. It makes me happy! But it seems that "unusualness" made my relatives unhappy, they even scolded me sometimes. At that time, I kept wondering if there was something wrong with me? I just wanted to find joy in my own way... The fear of judgment stifled unique ideas, making me hesitant to share my innermost thoughts. Appearance and personal insecurities became invisible walls separating me from the outside world. Excessive sensitivity, unwarranted irritability, avoidance, and withdrawal became natural reflexes. But it was in those moments of facing my own weaknesses that I gradually realized the value of understanding and acceptance, not only towards others but also towards myself.
I was once labeled with images like slow, dull, melancholic to the point of coldness, gentle to the point of weakness, taciturn to the point of incomprehensibility, introverted to the point of isolation, thoughtless to the point of naivety, insensitive to the point of heartlessness. To hide those “flaws” that others had assigned me, I created different masks for different situations. I was considered foolish for daring to ask things “everyone knows”, considered blunt to the point of rudeness when speaking the truth (due to clumsy communication skills). And that's why I became even more hesitant to communicate, not because of a lack of knowledge but because of the fear of being judged and compared. I sought temporary solace in the virtual world, scrolling through meaningless content as a way to escape reality, not for genuine joy or connection. I even became a victim of malicious rumors, being labeled with negative traits I never possessed, leading to isolation and deep hurt (school violence). But it was in those painful experiences that I learned the value of resilience and compassion for those who are also enduring similar pain.
Then, through stumbles and reflections, I gradually realized many things. My care and sincerity were sometimes misunderstood as nosiness. My enthusiastic encouragement was considered superficial. My slowness was actually a process of carefully pondering and processing information. Initially, I might take time to catch up, but then people would realize I am a warm-hearted person with a deep understanding and a humorous girl. Recently, exploring myself through the MBTI personality test (for the second time; the first time I was INFJ-T) brought valuable pieces that helped me better understand the core values that shape who I am as ENFJ-T (however, I have a 50% tendency towards INFJ and 50% towards ENFJ).
To clarify further:
The core values of someone belonging to the ENFJ (The Protagonist) personality type often revolve around the following pillars, and the three most prominent characteristics that I deeply feel are:
💗 Deep empathy and boundless compassion: The ability to understand and feel the subtle emotional nuances of others is a precious gift. I can easily put myself in their shoes, sharing their joys and burdens. Compassion is not just an emotion but also a driving force that motivates me to act to provide support and healing.
💗 Ability to inspire potential and spread inspiration: I believe that everyone harbors extraordinary abilities. With enthusiasm and faith in people, I can see the best seeds and awaken them, inspiring them to dare to dream and reach new heights.
💗 Integrity and unwavering ethical principles: A solid system of moral values is the compass for all my actions. Sincerity, honesty, and prudence are always top priorities. I not only live by these principles but also wish to spread good values to those around me.
The journey of creating a unique identity is perhaps a lifelong adventure with unexpected turns and fascinating discoveries. As Anaïs Nin wrote, the personal life deeply lived always expands into truths beyond itself. Therefore, be brave to ask questions, listen to the voice from your heart, and step by step live fully with the values you cherish. Every small action guided by solid principles will carve your unique mark on the pages of life. Remember that living authentically is a journey, not a destination, and true beauty lies in your own sincerity.
Hana
Ảnh: Sưu tầm



Nhận xét
Đăng nhận xét