Bạo lực học đường

They tried to silence me, but here I am…

[English below]
Mình biết giữa thời đại của những dòng tweet ngắn gọn và video TikTok chóng vánh, một bài viết dài thế này có thể khiến nhiều người ngán ngẩm. Nhưng mình vẫn quyết định viết vì những con số này không cho phép mình im lặng. 246 triệu, 1.600, 1.000... những con số lạnh lùng ấy đang nhảy múa trong đầu mình không chỉ là thống kê khô khan mà là tiếng gào thét, là nỗi đau đang rỉ máu ngay trên mảnh đất quê hương mình.

Theo thống kê của Bộ Giáo dục và Đào tạo, mỗi năm học có gần 1.600 vụ học sinh đánh nhau trong và ngoài trường học. Trung bình, cứ 5.200 học sinh lại có một vụ đánh nhau, cứ hơn 11.000 học sinh có một em bị buộc thôi học vì đánh nhau, 1  và cứ 9 trường có một trường có học sinh đánh nhau. Những con số "biết nói" về bạo lực học đường, về những mảnh đời học sinh đang phải chịu đựng những cơn ác mộng mỗi ngày.   

 

"Trường học hạnh phúc" - một cụm từ nghe thật đẹp đẽ nhưng sao nó lại xa xỉ đến vậy? Với mình và có lẽ với rất nhiều người, trường học đã từng là một nơi đầy ám ảnh. Nơi mà mỗi ngày đến lớp là một ngày chiến đấu, chiến đấu với những lời nói cay độc, những ánh mắt khinh miệt, và đôi khi là cả những trận đòn roi vô cớ. 


Mình đã từng là một nạn nhân của bạo lực học đường. Mình đã từng bị cô lập, bị chế giễu, bị đánh đập. Mình đã từng phải sống trong nỗi sợ hãi, trong sự cô đơn tột cùng. Những vết bàn tay hằn trên gương mặt mình có thể dịu đi, những vết trầy xước, những vết thương rỉ máu trên cơ thể có lành lại, nhưng những vết sẹo trong tâm hồn thì mãi mãi không thể xóa nhòa. Mình đã từng tự hỏi, tại sao? Tại sao những người bạn cùng trang lứa lại có thể tàn nhẫn đến vậy? Tại sao người lớn lại thờ ơ, vô cảm đến vậy? Mình đã từng mất niềm tin vào cuộc sống, vào thầy cô.


Nhưng rồi mình nhận ra rằng, mình không đơn độc. Có hàng triệu học sinh trên thế giới này cũng đang phải chịu đựng những nỗi đau giống như mình . Và chúng mình- những người đã từng trải qua bạo lực học đường, có trách nhiệm phải lên tiếng. Chúng mình phải nói lên sự thật, nói lên những nỗi đau mà chúng mình đã phải chịu đựng. Chúng mình phải đòi hỏi sự thay đổi, đòi hỏi một môi trường giáo dục an toàn và hạnh phúc cho tất cả học sinh. Mình biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng mình tin rằng nếu chúng ta cùng nhau đoàn kết, cùng nhau hành động, chúng ta có thể biến "trường học hạnh phúc" từ một giấc mơ xa xỉ thành hiện thực. 


Mình không muốn những thế hệ học sinh sau này phải trải qua những nỗi đau mà mình đã từng trải qua. Mình muốn các em được đến trường với niềm vui, với sự háo hức, với niềm tin vào một tương lai tươi sáng. Mình muốn các em được lớn lên trong một môi trường giáo dục đầy tình yêu thương, được tôn trọng và được thấu hiểu. Mình muốn các em được là chính mình, được tự do thể hiện bản thân, được sống một cuộc đời hạnh phúc và ý nghĩa.


Mình biết, đó là một ước mơ lớn lao, nhưng mình tin rằng nếu chúng ta cùng nhau cố gắng, chúng ta có thể biến ước mơ đó thành hiện thực. "Trường học hạnh phúc" không phải là một khái niệm xa xỉ. Nó là quyền lợi cơ bản của mỗi học sinh. Và chúng mình- những người đã từng trải qua bạo lực học đường sẽ không bao giờ từ bỏ cuộc chiến này.


Liệu chúng ta có thể im lặng trước những con số biết nói kia? Liệu chúng ta có thể nhắm mắt làm ngơ trước những nỗi đau đang âm ỉ trong lòng những đứa trẻ? Liệu chúng ta có thể tiếp tục để "trường học hạnh phúc" mãi chỉ là một giấc mơ xa xỉ? Mình tin rằng, câu trả lời là KHÔNG. Chúng ta phải hành động ngay bây giờ, để xây dựng một môi trường giáo dục an toàn và hạnh phúc cho tất cả học sinh.


Nhưng hành động như thế nào? Phải chăng chỉ là những lời kêu gọi suông, những bài viết đầy cảm xúc rồi lại chìm vào quên lãng? Mình tự hỏi, liệu hệ thống giáo dục có thực sự quan tâm đến vấn đề này? Liệu những người lớn, những người có trách nhiệm, có thực sự lắng nghe tiếng nói của chúng mình ?


Mình không muốn chỉ dừng lại ở những lời than vãn. Mình muốn thấy những hành động cụ thể, những thay đổi thực sự. Mình muốn thấy những đứa trẻ được bảo vệ, được yêu thương, được đến trường với niềm vui và sự háo hức. Mình muốn thấy "trường học hạnh phúc" không chỉ là một khẩu hiệu, mà là một hiện thực. Và mình tin rằng, chúng ta có thể làm được điều đó. Chúng mình, những người đã từng trải qua bạo lực học đường, sẽ là những người tiên phong, những người mang đến sự thay đổi.


Mình muốn những vết sẹo trong lòng mình, trong lòng những người bạn cùng cảnh ngộ không còn là những vết thương rỉ máu, mà là những dấu ấn của sự kiên cường, của sự đấu tranh không ngừng nghỉ. Mình muốn những nỗi đau mà chúng mình đã trải qua, trở thành ngọn lửa, thắp sáng con đường đi đến một "trường học hạnh phúc" thực sự.


Mình muốn một ngày nào đó, khi nhìn lại quá khứ, chúng mình có thể mỉm cười, không phải vì đã quên đi những nỗi đau, mà vì đã vượt qua chúng, và đã góp phần thay đổi thế giới này, để những đứa trẻ sau này không còn phải chịu đựng những cơn ác mộng mà chúng mình đã từng trải qua.


Và mình tin rằng, ngay cả khi chúng ta không biết phải làm gì, chúng ta vẫn có thể làm một điều gì đó. Chúng ta có thể lắng nghe, chúng ta có thể thấu hiểu, chúng ta có thể chia sẻ. Chúng ta có thể là một người bạn, một người đồng hành, một người mang đến hy vọng. Có lẽ, đó là điều quan trọng nhất: hy vọng. Hy vọng rằng chúng ta có thể thay đổi, hy vọng rằng chúng ta có thể xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Câu chuyện của mình

Năm lớp 4, khi mà những đứa trẻ khác đang hồn nhiên nô đùa, khám phá thế giới, thì mình lại chìm trong một địa ngục trần gian. Mình bị cô lập, bị nói xấu, bị biến thành một cái gai trong mắt cả lớp.


Mình còn nhớ như in cái cảm giác mỗi sáng bước vào lớp, cái không khí lạnh lẽo, những ánh mắt dò xét, những lời xì xầm sau lưng. Những trò đùa ác ý, những lời nói dối độc địa, tất cả như những mũi dao găm vào tim mình mỗi ngày. Mình trở thành một cái bóng, một kẻ vô hình, bị đẩy ra rìa của mọi cuộc vui. Những giờ ra chơi, mình không dám bước chân ra khỏi lớp, chỉ dám ngồi thu lu một góc, nhìn qua cửa sổ những người bạn đang vui đùa. Mình thèm khát được hòa mình vào những tiếng cười ấy, nhưng nỗi sợ hãi và sự cô đơn đã đóng băng mọi cảm xúc của mình.


Những đêm về nhà, mình không dám nói với người thân, sợ họ lo lắng, sợ họ thất vọng. Mình chỉ biết ôm gối khóc thầm, tự hỏi mình đã làm gì sai. Mình tự trách mình, tự dằn vặt mình, đến mức ghét bỏ chính bản thân. Trường học, nơi lẽ ra phải là nơi mình được học hỏi, được vui chơi, đã trở thành một nhà tù giam cầm tuổi thơ mình. Mình mất niềm tin vào bạn bè, vào cuộc sống, vào chính bản thân mình. Mình trở nên khép kín, trầm cảm, và có những lúc, mình đã nghĩ đến những điều tồi tệ nhất.


Nhưng rồi, mình nhận ra rằng, mình không thể để những kẻ bắt nạt kia chiến thắng. Mình không thể để họ cướp đi những năm tháng đáng lẽ mình phải là một đứa trẻ hồn nhiên, vô tư. Mình bắt đầu tìm kiếm sự giúp đỡ, từ gia đình, từ thầy cô, từ những người bạn thật sự. Mình học cách đứng lên bảo vệ bản thân, học cách yêu thương và trân trọng chính mình. Mình hiểu rằng, những vết sẹo quá khứ sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn, nhưng chúng không thể định nghĩa con người mình. Mình có quyền được sống, được hạnh phúc, được yêu thương. Và mình sẽ không bao giờ cho phép ai cướp đi điều đó.


Mình muốn nói với tất cả những ai đã và đang trải qua những nỗi đau tương tự: Các cậu không đơn độc. Hãy dũng cảm lên tiếng, hãy tìm kiếm sự giúp đỡ, và hãy nhớ rằng, các cậu xứng đáng được yêu thương và trân trọng. Hãy cùng nhau xây dựng một môi trường học đường an toàn và hạnh phúc, nơi mà không ai phải chịu đựng những nỗi đau mà chúng mình đã từng trải qua.


🏫

I know that in this era of short tweets and fleeting TikTok videos, a long post like this might make many people sigh. But I still decided to write because these numbers don't allow me to remain silent. 246 million, 1,600, 1,000... these cold figures dancing in my head aren't just dry statistics; they are screams, the bleeding wounds right here on my homeland.

According to statistics from the Ministry of Education and Training, each academic year sees nearly 1,600 cases of students fighting inside and outside of school. On average, there is one fight for every 5,200 students, more than 11,000 students have one expelled for fighting, and one in every nine schools has students who fight. These "talking" numbers speak volumes about school violence, about the lives of students enduring nightmares every day.

"Happy school" – a phrase that sounds so beautiful, yet why is it such a luxury? For me, and perhaps for many others, school used to be a haunting place. A place where every day arriving at class was a battle, a battle against venomous words, contemptuous gazes, and sometimes even unprovoked beatings.

I used to be a victim of school violence. I was isolated, ridiculed, and beaten. I had to live in fear, in utter loneliness. The handprints that marked my face might have faded, the scratches and bleeding wounds on my body might have healed, but the scars in my soul will never disappear. I used to ask myself, why? Why could my peers be so cruel? Why were the adults so indifferent, so apathetic? I used to lose faith in life, in teachers.

But then I realized that I am not alone. There are millions of students around the world who are also enduring the same pain as me. And we – those who have experienced school violence – have a responsibility to speak out. We must tell the truth, speak of the pain we have had to endure. We must demand change, demand a safe and happy educational environment for all students. I know the road ahead is long and arduous. But I believe that if we unite and act together, we can turn "happy school" from a distant dream into reality.

I don't want future generations of students to go through the pain I once did. I want them to come to school with joy, with eagerness, with faith in a bright future. I want them to grow up in a loving educational environment, to be respected and understood. I want them to be themselves, to freely express themselves, to live a happy and meaningful life.

I know it's a grand dream, but I believe that if we all try, we can make that dream a reality. "Happy school" is not a luxury. It is the basic right of every student. And we – those who have experienced school violence – will never give up this fight.

Can we remain silent in the face of those talking numbers? Can we turn a blind eye to the pain smoldering in the hearts of children? Can we continue to let "happy school" remain just a distant dream? I believe the answer is NO. We must act now to build a safe and happy educational environment for all students.

But how to act? Are they just empty calls, emotional posts that will fade into oblivion? I wonder, does the education system truly care about this issue? Are the adults, those in charge, truly listening to our voices?

I don't want to just stop at complaining. I want to see concrete actions, real changes. I want to see children protected, loved, and coming to school with joy and eagerness. I want to see "happy school" not just as a slogan, but as a reality. And I believe we can do it. We, those who have experienced school violence, will be the pioneers, the ones who bring about change.

I want the scars in my heart, in the hearts of my peers who have gone through the same thing, to no longer be bleeding wounds, but marks of resilience, of unyielding struggle. I want the pain we have experienced to become a flame, lighting the way to a truly "happy school."

I want a day to come when, looking back at the past, we can smile, not because we have forgotten the pain, but because we have overcome it and have contributed to changing this world, so that future children will no longer have to endure the nightmares we once did.

And I believe that even when we don't know what to do, we can still do something. We can listen, we can understand, we can share. We can be a friend, a companion, someone who brings hope. Perhaps that is the most important thing: hope. Hope that we can change, hope that we can build a better world.

My story:
At the end of elementary school, while other kids were innocently playing and exploring the world, I was sinking into a living hell. I was isolated, gossiped about, and turned into a thorn in the side of the whole class. I still remember vividly the feeling of walking into class every morning, the cold atmosphere, the scrutinizing gazes, the whispers behind my back. Malicious pranks, venomous lies – all like daggers stabbing my heart every day. I became a shadow, an invisible person, pushed to the edge of every joyful gathering. During recess, I didn't dare step out of the classroom, only daring to sit huddled in a corner, watching my friends play through the window. I longed to join in that laughter, but fear and loneliness had frozen all my emotions. Coming home at night, I didn't dare tell my loved ones, afraid they would worry, afraid they would be disappointed. I could only hug my pillow and cry silently, wondering what I had done wrong. I blamed myself, tormented myself, to the point of hating myself. School, the place where I was supposed to learn and have fun, had become a prison confining my childhood. I lost faith in friends, in life, in myself. I became withdrawn, depressed, and at times, I thought of the worst things. But then, I realized that I couldn't let those bullies win. I couldn't let them steal the years when I should have been an innocent, carefree child. I started seeking help, from family, from teachers, from true friends. I learned how to stand up for myself, how to love and cherish myself. I understood that the scars of the past will never completely disappear, but they cannot define who I am. I have the right to live, to be happy, to be loved. And I will never allow anyone to take that away from me. I want to say to all those who have experienced and are experiencing similar pain: You are not alone. Be brave to speak up, seek help, and remember that you deserve to be loved and cherished. Let's work together to build a safe and happy school environment, where no one has to endure the pain we once did.

Hana

Ảnh: Sưu tầm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến