Cây ổi biết kể chuyện

Memories in green

[English below]
Thuở lên ba lên bốn, mình có một cái cây ổi trước nhà. Cái cây ấy không cao lớn gì cho cam, cành lá lưa thưa, quả cũng chẳng sai trĩu. Nhưng với mình, nó là cả một thế giới. Mỗi chiều, sau khi mẹ đèo từ trường mẫu giáo về, mình lại leo tót lên cây, ngồi vắt vẻo trên cành, tay lăm lăm mấy quả ổi xanh lè. Mình cứ thế ngồi ăn, vừa ăn vừa ngắm nhìn bầu trời đổi màu, từ xanh biếc sang cam vàng rồi tím sẫm. Gió thổi nhè nhẹ, lá cây xào xạc, tiếng chim hót líu lo, tất cả tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm.

Có lần, mình trèo lên cây, mang theo cả quyển truyện tranh, mấy trang vẽ hình siêu nhân nữa. Mải mê xem siêu nhân đánh nhau, mình không để ý đến cơn mưa rào bất chợt. Đến khi giật mình nhận ra, mình đã ướt sũng từ đầu đến chân, cả quyển truyện tranh cũng nhũn cả ra. Nhưng mình không hề thấy khó chịu, ngược lại, mình còn cảm thấy thích thú. Những hạt mưa rơi lộp bộp trên lá cây, tạo nên những âm thanh vui tai. Mình cứ thế ngồi dưới mưa, đọc truyện (mấy trang còn đọc được), miệng nhai nhóp nhép quả ổi, cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời. Lúc đó mình nghĩ, siêu nhân cũng thích mưa, chắc chắn là vậy.


Cây ổi ấy đã chứng kiến biết bao kỷ niệm tuổi thơ của mình, cụ thể là đến năm năm tuổi, một năm của tuổi thơ thật là dài. Nó là nơi mình trút bầu tâm sự mỗi khi buồn, là nơi mình chia sẻ niềm vui mỗi khi có chuyện tốt lành, ví dụ như được cô giáo phát phiếu bé ngoan. Nó là người bạn thân thiết, là người chứng kiến mình lớn lên từng ngày.


Nhưng rồi, một ngày nọ, cái cây ổi ấy không còn nữa. Nhà mình sửa sang, cái cây bị đốn hạ. Mình chuyển lên thành phố ở với ông bà. Khi nhận được tin này, mình đã khóc rất nhiều, lấy cả quyển truyện tranh siêu nhân từng bị mưa ướt nhẹp ra khóc cùng, cảm thấy như mất đi một phần tuổi thơ của mình.


Nhưng rồi, mình nhận ra rằng, dù cây ổi không còn nữa, những kỷ niệm về nó vẫn còn mãi trong tim mình. Mình đã học được rất nhiều điều từ cây ổi ấy, học được cách trân trọng những điều giản dị, học được cách tìm thấy niềm vui trong những khoảnh khắc nhỏ bé, học được cách yêu thương và trân trọng thiên nhiên. Và mình tin rằng, dù cuộc sống có đổi thay như thế nào, mình vẫn sẽ giữ mãi trong tim mình những kỷ niệm hồn nhiên, tươi đẹp ấy, như một viên ngọc quý, để nhắc nhở mình về một thời đã qua, và về những giá trị vĩnh cửu.


🕊️

As a child of three or four, I had a guava tree right in front of our house. It wasn't tall or grand, its branches were sparse and it didn't bear a profusion of fruit. Yet, for me, it was an entire universe. Every afternoon, after my mother brought me home from kindergarten, I would scamper up that tree, perched precariously on a branch, clutching a few unripe green guavas in my hand. I would sit there eating, gazing at the sky as it transitioned through hues of azure to golden orange and finally to deep violet. A gentle breeze would rustle the leaves and the chirping of birds would weave a soothing countryside melody.

Once, I climbed the tree carrying a comic book and a few pages with superhero drawings. Lost in the world of battling superheroes, I didn't notice the sudden downpour. By the time I realized, I was soaked from head to toe and my comic book had turned into a soggy mess. But I didn't feel bothered at all. On the contrary, I found it exhilarating. The raindrops pattered on the leaves, creating a delightful sound. I sat there in the rain, reading the salvaged pages, munching on my guava, feeling like the happiest person alive. In that moment, I thought, superheroes must love the rain too, surely they do.

That guava tree witnessed so many of my childhood memories, specifically until I turned five, a seemingly long year in childhood. It was where I poured out my heart whenever I was sad, where I shared my joy whenever something good happened, like receiving a "good child" certificate from my teacher. It was a close friend, a silent observer of my daily growth.

But then, one day, the guava tree was gone. Our house was renovated and the tree was felled. I moved to the city to live with my grandparents. Upon hearing this news, I cried a lot, even taking out the superhero comic book that had once been drenched in the rain to cry with, feeling as though a part of my childhood had been lost.

However, I later realized that even though the guava tree was no longer there, the memories of it remained vivid in my heart. I had learned so much from that tree, how to cherish simple things, how to find joy in small moments, how to love and appreciate nature. And I believe that no matter how life changes, I will always hold those innocent, beautiful memories in my heart like precious gems, reminding me of a time that has passed and of enduring values.

Hana

Ảnh: Sưu tầm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến