Cỏ dại đón bình minh 🌄

You know those scars? They made me stronger

[English below]
"Sức mạnh không đến từ chiến thắng. Bạn đấu tranh để phát triển sức mạnh của mình. Khi bạn trải qua những khó khăn và quyết định không đầu hàng, đó là sức mạnh." 
~ Arnold Schwarzenegger


Hôm nay, những thước phim tuổi thơ lại chiếu chậm rãi trong tâm trí mình. Mình thấy lại hình ảnh mình của ngày xưa, một cô bé nhỏ xíu nhưng đã mang trong mình một sức mạnh phi thường.


Ngay từ những ngày đầu đời, mình đã là một "chiến binh nhí" gan dạ. Mình tự ăn, tự ngủ, tự làm tất cả mà không cần ai phải nhắc nhở hay dỗ dành. Bốn tháng tuổi, mình đã tự xúc từng thìa cơm bé xíu. Mình lớn lên cùng những trang sách, những món đồ chơi bằng chữ cái, mình tự tạo ra một thế giới riêng ngăn nắp trật tự.


Hồi nhỏ, mẹ để mình tự va vấp, tự đứng lên như một cây cỏ dại, tự mình tìm cách sinh tồn. Mình từng nghĩ mẹ vô tâm, nhưng giờ mình hiểu, đó là cách mẹ truyền cho mình sức mạnh nội tại, giúp mình không gục ngã trước những khó khăn. Mẹ muốn mình sống như cỏ dại, tự do tự tại, mạnh mẽ vươn lên. Một lối dạy con của mẹ, như thả một con chim non ra bầu trời, tự tìm cách bay. (Có lẽ mẹ mình- một người phụ nữ miền núi chất phác, có những suy nghĩ giản dị hơn nhưng mình hy vọng rằng những gì mình cảm nhận được từ mẹ là đúng 🥺)


Lên thành phố, bà ông nội chăm sóc mình. Bà luôn yêu thương và lo lắng, nhưng mình vẫn giữ thói quen tự lập. Mình tự đi học, tự khám bệnh, tự làm mọi việc. Sống xa bố mẹ, mình dần khép kín hơn, ít thể hiện cảm xúc hơn. Mọi người hiểu lầm mình vô cảm, lạnh lùng. Đến năm lớp 4, mình bị bắt nạt, bị nói xấu, nhưng mình chọn cách im lặng và bước tiếp, như một cây cỏ dại, âm thầm chịu đựng cho dù bị chà đạp. (Im lặng được một thời gian mình quyết định phải kể với bà và cô giáo để nói chuyện với bạn ấy vì mình biết nếu mình không lên tiếng, nếu mình không bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, ai sẽ làm điều đó thay mình?)


/Malala Yousafzai: "Đừng chờ đợi ai đó lên tiếng thay bạn. Bạn phải tự lên tiếng. Đó là cách bạn thay đổi."/


Mình có thể không hoàn hảo, nhưng mình luôn cố gắng. Mình có thể lạc lối, nhưng mình sẽ luôn tìm đường trở về. Mình có thể yếu đuối, nhưng mình sẽ luôn mạnh mẽ. Vì mình là mình, một "cây non" mạnh mẽ, tự mình vươn lên đón ánh mặt trời. Mình là một cây cỏ dại mạnh mẽ, tự do và kiên cường, tự mình viết nên câu chuyện của cuộc đời.


Ấy vậy mà hiện tại, mình vẫn đang trên con đường tìm kiếm bản thân. Những vết thương lòng năm xưa vẫn còn âm ỉ, nhưng mình không cho phép chúng kéo mình lùi bước. Mình học cách yêu thương bản thân, học cách chấp nhận những khiếm khuyết. Mình biết, mình vẫn là cô bé "cỏ dại" năm nào, mạnh mẽ và kiên cường, luôn tìm cách vươn lên đón ánh mặt trời.


"Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ." (Steve Jobs)

 

✨🌅🧡

Strength doesn't come from winning. Your struggles develop your strengths. When you go through hardships and decide not to surrender, that is strength." ~ Arnold Schwarzenegger 

Today, the film reel of my childhood plays slowly in my mind. I see again the image of my younger self, a tiny girl but already carrying a formidable inner strength.

Right from my earliest days, I was a brave little warrior. I ate by myself, slept by myself, did everything without needing anyone to remind or coax me. At four months old, I was already scooping up tiny spoonfuls of rice myself. I grew up with books and alphabet toys, creating my own neat and orderly little world.

When I was little, my mother let me stumble and get back up on my own, like a resilient weed, finding my own way to survive. I used to think she was uncaring, but now I understand that it was her way of instilling in me an inner strength, helping me not to collapse in the face of difficulties. She wanted me to live like a weed, free and unfettered, growing strong and reaching upwards. Her way of raising a child was like releasing a fledgling into the sky, letting it find its own way to fly. (Perhaps my mother, a simple, honest woman from the mountains had simpler thoughts, but I hope that what I felt from her is true 🥺).

Moving to the city, my paternal grandparents took care of me. Grandma always loved and worried about me, but I still kept my self-reliant habits. I went to school by myself, went to the doctor by myself, did everything on my own. Living far from my parents, I gradually became more withdrawn, showing my emotions less. People misunderstood me as being apathetic and cold. In fourth grade, I was bullied and gossiped about, but I chose to remain silent and keep going, like a weed silently enduring even when trampled upon. (After a while of being silent, I decided I had to tell grandma and my teacher so they could talk to that friend, because I knew if I didn't speak up, if I didn't protect my legitimate rights, no one else would do it for me?)

/Malala Yousafzai: "Don't wait for anyone else to speak up for you. It's you who has to speak up. That's how things change."/

I may not be perfect, but I always try my best. I may get lost, but I will always find my way back. I may be weak, but I will always be strong. Because I am me, a strong "sapling," reaching for the sunlight on my own. I am a resilient weed, free and steadfast, writing my own life story.

Even so, I am still currently on the path of finding myself. The old wounds in my heart still smolder, but I don't allow them to drag me backward. I am learning to love myself, learning to accept my imperfections. I know that I am still that little "weed" from before, strong and resilient, always finding a way to reach for the sunlight.

"Stay hungry, stay foolish." (Steve Jobs)

Hana

Ảnh: Sưu tầm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến