Hành trình chào đời đầy sóng gió của mình
Mình sinh ra trong một hoàn cảnh khá đặc biệt, giữa đêm tối mịt mùng, trên con đường quê gập ghềnh đến trạm xá, giữa tiếng mưa rơi và tiếng sấm chớp. Khi được sinh ra, hình ảnh dây rốn quấn quanh cổ mình đã khắc ghi trong thâm tâm bản thân một khoảnh khắc sinh tử, một sự chạm mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy đã khắc sâu vào tiềm thức mình khiến mình trân trọng hơn từng giây phút được sống.
Những năm tháng tuổi thơ, mình lớn lên với một ngày sinh nhật không đúng, một sự khác biệt nhỏ bé nhưng dai dẳng. Mỗi khi nhắc đến ngày sinh, mình lại có chút gì đó lạc lõng, một chút gì đó khác người. Nhưng rồi mình nhận ra, chính sự khác biệt ấy đã tạo nên mình, một cá thể riêng biệt, một câu chuyện riêng biệt.
Nhìn lại những năm tháng đã qua, mình thấy biết ơn cuộc đời đã cho mình cơ hội được sinh ra, được trải nghiệm những thăng trầm, những niềm vui và nỗi buồn. Mình biết ơn gia đình, những người đã luôn yêu thương và che chở mình. Và mình biết ơn cả những sự cố, những khác biệt đã tạo nên mình ngày hôm nay.
Ngày 2/4 (3/4), không chỉ là ngày mình sinh ra mà còn là ngày mình bắt đầu hành trình khám phá cuộc sống, hành trình tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại. Và mình tin rằng, mỗi chúng ta đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một sự khác biệt riêng và chính những điều đó đã tạo nên sự phong phú và đa dạng của cuộc sống này.
I came into the world in a moment both ordinary and extraordinary, through the rain and darkness, along a winding village road leading to the clinic, the wind howling outside while life held its breath inside. The umbilical cord looped around my neck, as if life and death had briefly brushed against one another. That image, though I do not remember it, somehow lives in me. As if from the very start, I was meant to understand how delicate and fleeting this gift of being alive truly is.
As I grew up, I carried with me a birthday that wasn’t quite right, a small misalignment but one that clung to me. Every time someone asked when I was born, I felt a quiet pause inside. Not quite here, not quite there. A little apart. A little unusual. But over time, I came to understand that it wasn’t something missing. It was something mine. That quiet discrepancy became a thread in the tapestry of who I am.
Looking back now, I feel grateful. Grateful to have been born on that stormy night. Grateful for the highs and lows, the laughter and tears. For the people who have loved and protected me. And strangely, perhaps most of all, for the moments that didn’t go as planned, the slip-ups, the odd details, the silent detours. They, too, have shaped me.
April 2nd (or 3rd) is not just the day I was born. It is the beginning of a search. A journey toward understanding what it means to exist. I believe we all carry within us a quiet strangeness, a subtle thread of difference. And maybe, that’s what makes each of us irreplaceable. Maybe that’s what gives life its texture, its unexpected beauty.
Hana
Ảnh: Sưu tầm



Nhận xét
Đăng nhận xét