🍹Mình, một ly cocktail đang được pha chế

The cocktail called me
[English below]

Nếu phải hình dung về bản thân, mình nghĩ đó là một ly cocktail. Trộn lẫn nhiều thứ, có những thứ tưởng chừng chẳng liên quan nhưng lại tạo nên một con người mình, và mình vẫn đang học cách để mọi thứ hài hòa hơn.


Và ly cocktail mang tên “Hana” ấy, nguyên liệu chính có lẽ là sự pha trộn đầy thú vị giữa sự sâu lắng, nội tâm của một INFJ-T và ngọn lửa nhiệt huyết, hướng ngoại của một ENFJ-T. Thật kỳ lạ phải không? Đôi khi, mình đắm chìm trong thế giới nội tâm, suy tư về những điều sâu xa, thấu hiểu những cảm xúc ẩn sau ánh mắt của người khác. Chỉ một ánh nhìn thôi, dường như mình đã có thể bắt sóng được tần số cảm xúc của họ. Đó có lẽ là vị ngọt ngào đầu tiên của ly cocktail này.


Nhưng rồi, máu ENFJ-T lại lại cứ thôi thúc mình phải hoạt động, phải có ý tưởng mới. Đầu óc mình lúc này như một bartender tài ba liên tục tung hứng những ý tưởng, nghĩ ra đủ thứ hay ho, dù đôi khi cũng có mấy ý tưởng hơi "điên rồ" một chút. Mình cũng hay hỏi lắm, không phải tọc mạch đâu, mà là muốn hiểu cặn kẽ mọi chuyện. Với lại, tính mình thẳng thắn và khá độc lập, đã quyết cái gì là cứ thế mà làm thôi.


Tuy nhiên, ly cocktail này cũng không tránh khỏi những giọt mang hương vị gắt nhẹ. Mình nhạy cảm lắm, đôi khi chỉ một câu nói vu vơ cũng đủ làm mình buồn cả ngày. Rồi cái tính cầu toàn ấy, nhiều lúc lại thành ra ngớ ngẩn, cứ muốn mọi thứ phải hoàn hảo đến từng li từng tí, cuối cùng lại tự làm mình chậm trễ. Thêm nữa, mình hay nhiệt tình quá mức, ôm đồm nhiều việc khiến mình dễ rơi vào trạng thái quá tải. Mỗi khi bắt đầu một cái gì mới, mình hay lo lắng lắm, cứ như sắp phải leo một ngọn núi cao vậy.


Đôi khi, trái tim mình lại lấn át lý trí, giống như một người khách hàng khó tính chỉ muốn gọi món theo cảm xúc nhất thời. Mình cũng để tâm quá nhiều đến ánh nhìn của người khác, sâu thẳm bên trong vẫn luôn mong muốn được chấp nhận. Những quyết định khó khăn, đặc biệt khi biết nó có thể làm tổn thương ai đó, thường khiến mình chần chừ, né tránh. Và đôi khi, mình vẽ nên hình ảnh mọi người quá đẹp đẽ, để rồi khi thực tế khác xa lại cảm thấy một chút hụt hẫng. Cuối cùng, có lẽ giọt khó tan nhất trong ly cocktail này là việc giữ mọi thứ cho riêng mình, khó mở lời chia sẻ những gánh nặng trong lòng. 


Nhưng may mắn thay, người pha chế này cũng dần học được những công thức mới. Với sự nhạy cảm vốn có, mình đang học cách tạo ra một lớp kem bảo vệ cho trái tim, không phải để chai sạn mà là để chọn lọc những hương vị thực sự quan trọng. Với sự cầu toàn, mình đang nới lỏng tiêu chuẩn, nhận ra rằng đôi khi “hoàn thành” quan trọng hơn “hoàn hảo”. Để tránh quá liều công việc, mình tập cách nói không và học cách chia sẻ nguyên liệu với những người xung quanh. Mỗi khi ngọn núi xuất hiện, mình học cách chia nhỏ nó thành những nấc thang nhỏ hơn để chinh phục từng bước. 


Mình cũng đang cố gắng lắng nghe cả vị ngọt của trái tim và vị đắng của lý trí, để tạo ra những quyết định cân bằng hơn. Thay vì quá chú trọng vào ánh nhìn của người khác, mình tập trung vào những hương vị cốt lõi của bản thân. Với những quyết định khó khăn, mình đang học cách đối diện và tin vào lựa chọn của mình dù nó có thể không làm hài lòng tất cả. Và cuối cùng, mình đang tập mở lòng hơn, chia sẻ những gánh nặng với những người mình tin tưởng, bởi mình biết mình không đơn độc trong quầy bar cuộc đời này.


Ly cocktail mang tên mình vẫn đang trong quá trình pha chế. Có lẽ sẽ còn những giọt mới được thêm vào, những hương vị mới được khám phá. Nhưng mình tin rằng, qua thời gian và những trải nghiệm, ly cocktail này sẽ ngày càng trở nên hài hòa và mang một hương vị độc đáo, đặc trưng của riêng mình.


🏝️🍹⛱️🌞 🌊

If I had to imagine myself as something, I’d probably say… a cocktail. A blend of things that don’t seem to go together but somehow, they do.
And I’m still learning how to balance all the flavors just right.

This cocktail called “Hana” is mostly made up of a curious mix: the introspective depth of an INFJ-T and the passionate, outgoing spark of an ENFJ-T. Weird, right? Sometimes I’m all wrapped up in my inner world thinking deeply, feeling deeply, sensing the emotions hidden behind someone’s eyes. Just one glance, and it feels like I’m already tuning into their emotional wavelength. That’s probably the first sweet sip in this mix.

But then again, my ENFJ side won’t sit still it keeps whispering, “Go do something!” Suddenly my mind becomes this wild bartender tossing ideas in the air, coming up with fun, sometimes slightly crazystuff. I ask a lot of questions, not to pry, but to understand things fully.
I’m also kind of headstrong: once I decide on something, I’m off doing it, no looking back.

Of course, not every drop is smooth and sweet.
I’m sensitive, like, really sensitive. A single offhand comment can leave me gloomy all day.
And perfectionism? Oof. It can get so intense that I slow myself down just trying to get every little detail right. Sometimes I get way too enthusiastic and take on too much, which leaves me feeling drained. Starting anything new feels like standing at the bottom of a mountain, overwhelming at first glance.

There are times when my heart totally overrides my brain like a picky customer who insists on ordering by feelings alone. I care a lot about how others see me, always wishing (deep down) to be accepted. When it comes to difficult decisions, especially ones that might hurt someone, I hesitate, or just… avoid. And yeah, sometimes I paint people in dreamy colors, only to feel that bittersweet sting when reality doesn’t quite match up. The toughest flavor to blend? I tend to bottle things up, keeping my struggles to myself instead of reaching out.

But the bartender’s learning new recipes, bit by bit. With this deep sensitivity, I’m learning to craft a layer of cream, soft but protective, not to harden my heart, but to filter out what really matters. With perfectionism, I’m loosening the grip, realizing that sometimes done is better than perfect. To keep my cup from overflowing, I’m learning to say no, and to share the ingredients with others. When a mountain looms, I’m breaking it down into smaller steps, more doable, more human. 

I’m trying to listen to both the sweetness of my heart and the bitterness of reason to make wiser, more balanced choices. Instead of stressing over others’ eyes, I’m focusing on my own inner flavors. And when faced with hard choices, I’m trying to trust myself more, even if it means not pleasing everyone. Most importantly, I’m learning to open up, to share my load with people I trust because I know I’m not alone behind this bar.

The cocktail named “me” is still being made. There will be new ingredients, new twists. But I believe, with time and experiences, this drink will become smoother, fuller, and beautifully unique in its own way.

Aloha~
Hana

Ảnh: Sưu tầm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến