Ngày 1: Ngày Giải phóng
6:00
Today is special, the 50th anniversary of South Vietnam's Liberation and National Reunification and the start of a five-day holiday. I treated myself to a valuable quiet moment, a "pause" from the everyday chaos. I decided to set aside my phone, take a break from the endless notifications and messages, to let my mind be at ease, listening to the present world breathing around me. The feeling of letting go was so light, like dropping an unseen weight, letting my thoughts bloom in the silence.
7:00
Sáng nay, Hà Nội khoác lên mình một chiếc áo rực rỡ. Quốc kì và cờ giải phóng tung bay trên khắp các con phố, hòa cùng niềm hân hoan của người dân trong ngày lễ trọng đại. Mình và có lẽ là rất nhiều người trên mọi miền tổ quốc dù không thể đến tham dự nhưng đều hướng mắt lên màn hình tivi, dõi theo từng khoảnh khắc của lễ diễu binh lịch sử được truyền hình trực tiếp từ TP.HCM. Hình ảnh những đoàn quân hùng dũng, những bước chân kiên định của hơn 13.000 người con đất Việt đã chạm đến trái tim mình, khơi gợi một niềm xúc động và tự hào khó tả.
This morning, Hanoi dressed in vibrant colors. The national flag and the liberation flag fluttered all along the streets, echoing the jubilant spirit of the people on this significant holiday. I, and perhaps many others across the country who couldn't attend the parade in person, all turned our eyes to the television screen, following every moment of the historic military parade broadcast live from Ho Chi Minh City. The sight of the majestic marching contingents, the resolute steps of over 13,000 Vietnamese sons and daughters, stirred something deep in me, a quiet, overwhelming pride that words couldn’t quite capture.
Nhưng không chỉ có những bước chân của các đoàn quân mới làm mình xúc động. Là những gương mặt, những con người từ khắp mọi miền Tổ quốc tụ họp về thành phố Hồ Chí Minh. Có người tóc đã điểm bạc, có em bé còn nằm gọn trong vòng tay mẹ. Có ánh mắt lấp lánh vừa trải qua một hành trình thật dài để kịp đến đây chứng kiến khoảnh khắc lịch sử. Có nụ cười móm mém của một cụ bà quê miền Trung, tay cầm lá cờ nhỏ cứ đung đưa theo nhịp nhạc. Có vẻ sạm nắng của người đàn ông miền Tây, khoác lên mình chiếc áo sơ mi đã cũ, nhưng ánh nhìn thì rạng rỡ và tự hào không giấu nổi.
But it wasn't just the marching steps of the military contingents that moved me. It was the faces, the people from all corners of the country gathering in Ho Chi Minh City. There were those with silvered hair, a baby nestled snugly in its mother's arms. There were sparkling eyes that had just completed a long journey to witness this historic moment. There was the toothless smile of an elderly woman from the Central region, a small flag swaying gently in her hand. There was the sun-kissed appearance of a man from the Mekong Delta, wearing a worn-out shirt, but his gaze was radiant and brimming with unconcealed pride.
Giữa biển người đông đúc, mình nhìn thấy một em bé miền núi với đôi má ửng hồng như trái đào, ngồi trên vai cha, tay vẫy cờ lia lịa. Có những nhóm thanh niên đeo khăn rằn, có đoàn học sinh, có cả những người từ vùng sâu vùng xa, lặn lội cả ngày đường chỉ để được chứng kiến một lần trong đời , một ngày đất nước rạng rỡ và đồng lòng. Gương mặt nào cũng sáng lên một thứ ánh sáng rất riêng. Không ai quen ai, không cần biết nhau đến từ đâu nhưng trong giây phút ấy tất cả cùng hướng về một niềm tin chung, một niềm tự hào lặng lẽ mà bền bỉ. Nhìn họ, mình bỗng thấy lòng ấm đến lạ. Bởi lẽ, chính những gương mặt ấy lặng lẽ nhưng không vô danh đã tạo nên linh hồn của ngày hội non sông.
Amidst the vast sea of people, I saw a small child from the mountainous region with cheeks as rosy as peaches, sitting on their father's shoulders, waving a flag enthusiastically. There were groups of young people wearing bandanas, student delegations, and even those from remote areas, traveling the whole day just to witness once in their lifetime, a day when the country shone with unity and shared purpose. Every face radiated a unique light. No one knew each other, didn't need to know where they came from, but in that moment, everyone was united by a common belief, a quiet yet enduring pride. Looking at them, a strange warmth filled my heart. Because it was these faces, silent yet not nameless, that created the soul of this national celebration.
Chứng kiến những khối quân đội đến từ những người bạn láng giềng Trung Quốc, Lào và Campuchia cùng sánh bước trên đại lộ Lê Duẩn, giữa tiếng vỗ tay nồng nhiệt của người dân.Mình càng cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của hòa bình và sự đoàn kết quốc tế. Trong khoảnh khắc ấy, dòng chảy lịch sử như ùa về, nhắc nhở mình về những hy sinh to lớn của thế hệ cha anh để có được độc lập và thống nhất ngày hôm nay.
Witnessing the military contingents from neighboring friends China, Laos, and Cambodia marching alongside on Le Duan Boulevard, amidst the enthusiastic applause of the people, I felt even more clearly the meaning of peace and international solidarity. In that moment, the flow of history seemed to rush back, reminding me of the immense sacrifices of the previous generations to achieve independence and unification today.
Trong không khí tưng bừng của lễ diễu binh, điều khiến mình đặc biệt ấn tượng chính là hình ảnh những người lính bước đi giữa vòng tay của nhân dân. Không phải chỉ là nghi thức, mà là sự kết nối rất thật giữa những người đã từng hy sinh, gìn giữ và những người được sống trong hoà bình hôm nay. Nhìn những cánh tay vẫy chào, những ánh mắt rạng rỡ, mình nhận ra: lòng biết ơn không cần lời hoa mỹ hiện lên rõ nhất qua ánh nhìn ấm áp và những nụ cười không hẹn mà đồng loạt nở trên đường phố. Đó không chỉ là ký ức lịch sử, mà là minh chứng cho một tình cảm sâu bền, quân dân như cá với nước, không bao giờ tách rời.
In the vibrant atmosphere of the military parade, what particularly impressed me was the sight of the soldiers walking amidst the embrace of the people. It wasn't just a formality, but a very real connection between those who had sacrificed and protected, and those who live in peace today. Seeing the waving hands, the radiant eyes, I realized that gratitude, without flowery words, appears most clearly in the warm gazes and the spontaneous smiles blooming simultaneously on the streets. It's not just a historical memory, but a testament to a deep-seated affection, the people and the army as inseparable as fish and water.
Giữa những dòng người rợp bóng cờ, mình thấy thấp thoáng tà áo dài tím Huế dịu dàng, chiếc khăn piêu thêu tay từ miền núi phía Bắc, nón lá che nắng cho những em bé đến từ đồng bằng sông Cửu Long. Mỗi người mang theo một giọng nói, một nét văn hóa riêng, nhưng hôm nay, tất cả tụ lại như dòng sông đổ về biển lớn, biển cả của tinh thần Việt Nam.
Amidst the streams of people shaded by flags, I caught glimpses of the gentle purple Hue áo dài, the hand-embroidered khăn piêu from the northern mountains, and conical hats shielding the faces of children from the Mekong Delta. Each person carried a unique voice, a distinct cultural trait, but today, all converged like rivers flowing into the vast sea, the ocean of the Vietnamese spirit.
Trên hàng ghế danh dự, mình nhìn thấy những gương mặt thân quen, các bác lãnh đạo của đất nước. Ai cũng khoác bộ vest chỉn chu, nét mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt thì không thể giấu nổi xúc động. Họ cũng là những người con Việt, lớn lên trong những năm tháng hậu chiến, gánh vác trách nhiệm hòa hợp hai miền, chèo lái đất nước qua những biến động của thời đại.
On the honorary stands, I saw familiar faces, the leaders of the country. Each wore a neat suit, their expressions serious but their eyes unable to conceal the emotion. They too are Vietnamese children, growing up in the post-war years, shouldering the responsibility of unifying the two regions, steering the country through the upheavals of the times.
Trong giây phút hàng vạn người cùng hô vang khẩu hiệu, mình thấy có một bác lãnh đạo nhẹ gật đầu, tay khẽ vỗ rất chậm, rất lặng nhưng đủ để mình cảm nhận được một tầng cảm xúc sâu hơn phía sau vẻ điềm tĩnh kia. Có thể là niềm tự hào, cũng có thể là nỗi xúc động nghẹn ngào khi chứng kiến đất nước mà mình góp sức kiến tạo giờ đây bình yên và đoàn kết như thế này.
In the moment when tens of thousands of people chanted slogans in unison, I saw a leader gently nod, his hand clapping softly, slowly, almost silently, yet enough for me to sense a deeper layer of emotion behind that composed demeanor. Perhaps it was pride, or perhaps a choked-back emotion witnessing the country they had helped build now peaceful and united like this.
Trong mọi sự kiện lớn, luôn có những người không xuất hiện trên ống kính, nhưng lại là xương sống của cả chương trình. Mình nghĩ đến những người quay phim, biên tập viên, kỹ thuật viên đài truyền hình quốc gia đã thức trắng đêm dựng kịch bản, tính từng góc máy, kiểm tra từng đường dây tín hiệu. Rồi là các bạn tình nguyện viên đứng dưới nắng cả buổi sáng chỉ để điều phối đám đông, hay phát nước uống cho người dân. Có những người phải dậy từ 3–4 giờ sáng, ăn tạm chiếc bánh mì trong lúc chỉnh âm thanh, ánh sáng, đường truyền. Không ai nhắc đến họ khi bản tin kết thúc, nhưng nếu không có họ, buổi lễ chẳng thể chỉn chu và trọn vẹn đến thế. Mình cảm thấy biết ơn cả những người đứng sau cánh gà bởi chính họ là những người giữ cho nhịp đập của ngày lễ được ổn định, nhịp nhàng và sống động.
In every major event, there are always those who don't appear on camera, yet are the backbone of the entire program. I think of the camera operators, editors, technicians of the national television station who stayed up all night preparing scripts, calculating every camera angle, checking every signal wire. Then there are the volunteers standing under the sun all morning just to direct the crowd or distribute water to the people. There were those who had to wake up at 3–4 AM, eating a quick bread roll while adjusting sound, lighting, and transmission lines. No one mentions them when the news ends, but without them, the ceremony couldn't have been so polished and complete. I feel grateful to those behind the scenes because they are the ones who keep the pulse of the celebration steady, rhythmic, and vibrant.
Những hình ảnh và cảm xúc trong buổi sáng đã khơi gợi trong mình những suy nghĩ sâu sắc về quá khứ và trách nhiệm của thế hệ trẻ...
The images and emotions of the morning evoked deep thoughts within me about the past and the responsibility of the younger generation...
Là người trẻ, mình chưa từng sống trong chiến tranh, nhưng mình cảm nhận được rất rõ giá trị của hòa bình , khi nhìn những bước chân mạnh mẽ trên đại lộ, khi nghe những câu chuyện kể lại, và khi tự hỏi: mình có thể làm gì để xứng đáng với quá khứ ấy? Có thể mình sẽ không cầm súng, không bước đi trong quân phục, nhưng mình có thể sống tốt, học tốt, lan tỏa những giá trị tích cực, và luôn nhớ rằng độc lập là kết quả của rất nhiều mất mát. Hôm nay, mình sống trong hòa bình, là nhờ vào máu, nước mắt, và lòng kiên cường của những thế hệ đi trước.
As a young person, I have never lived through war, but I feel very clearly the value of peace, seeing the powerful steps on the boulevard, hearing the recounted stories, and asking myself: what can I do to be worthy of that past? Perhaps I won't hold a gun, won't march in uniform, but I can live well, study well, spread positive values, and always remember that independence is the result of so much loss. Today, I live in peace, thanks to the blood, tears, and resilience of previous generations.
50 năm sau nữa, những người từng thực sự cầm súng, băng rừng, vượt núi, những nhân chứng sống của chiến tranh có lẽ sẽ không còn nữa. Những câu chuyện từng được kể bằng đôi mắt rưng rưng, bằng bàn tay gầy run khi nâng tấm huân chương... sẽ dần lùi về phía những trang sử đã in mực. Điều còn lại sẽ là ký ức được giữ gìn qua những thước phim, trang sách, và quan trọng nhất: trong lòng mỗi người trẻ nếu còn biết nhớ, còn biết biết ơn. Mình tự hỏi: khi không còn ai để kể lại chiến tranh bằng chính hơi thở của mình, liệu chúng ta có còn cảm được giá trị thật của hoà bình? Hay tất cả sẽ chỉ còn là ngày nghỉ lễ trên lịch, là buổi diễu binh xem cho biết?
Fifty years from now, those who actually held guns, trekked through forests and mountains, the living witnesses of the war, will probably no longer be here. The stories once told with tearful eyes, with frail hands trembling while holding a medal... will gradually recede into the inked pages of history. What will remain are the memories preserved through films, books, and most importantly: in the hearts of each young person if they still know how to remember, still know how to be grateful. I wonder: when there is no one left to recount the war with their own breath, will we still truly feel the value of peace? Or will it all just be a holiday on the calendar, a military parade watched out of mere curiosity?
Mang theo những suy tư về lịch sử và hòa bình, buổi chiều của mình diễn ra một cách nhẹ nhàng và tĩnh lặng...
Carrying these reflections on history and peace, my afternoon unfolded gently and quietly...
14:00
2:00 PM
Buổi chiều, nắng đổ lửa trên những con phố, ánh nắng như chạm đến từng viên gạch lát đường, làm lung linh cả những bước chân vội vã. Không khí oi ả nhưng lại không khiến lòng mình bức bối. Có lẽ vì trong lòng còn dư âm của buổi sáng, của xúc động, của tự hào, nên cả cái nắng cũng trở nên ấm áp hơn bình thường.
In the afternoon, the sun blazed down on the streets, its rays seeming to touch every paving stone, making the hurried footsteps shimmer. The sultry air, however, didn't make me feel agitated. Perhaps because my heart still held the echoes of the morning, of emotion, of pride, even the heat felt warmer than usual.
Mình tìm đến sự tĩnh lặng trong những trang sách. "Mùa xuân của cây dương" và "Khu vườn mùa hạ" của Kazumi Yumoto như một làn gió nhẹ, xoa dịu tâm hồn sau những cảm xúc mạnh mẽ của buổi sáng, xua tan cái nắng óng ánh của buổi chiều. Từng câu chữ dịu dàng, trong trẻo thấm vào lòng, mang đến một cảm giác an yên khó tả. Đọc Yumoto, mình như tìm thấy một khoảng trời riêng, nơi những suy tư lắng đọng và những cảm xúc được vỗ về. Mình nghĩ nhất định sẽ có một ngày mình dành trọn vẹn thời gian để viết cảm nhận sâu sắc hơn vẻ đẹp và ý nghĩa mà hai tác phẩm này mang lại….
I sought solace in the quietude of books. "The Spring of the Poplar" and "The Garden of Summer" by Kazumi Yumoto were like a gentle breeze, soothing my soul after the strong emotions of the morning, dispelling the shimmering heat of the afternoon. Each tender, pure word seeped into my heart, bringing an indescribable sense of peace. Reading Yumoto, I felt like I had found my own private haven, a place where thoughts could settle and emotions were comforted. I think there will definitely be a day when I dedicate myself fully to writing a deeper reflection on the beauty and meaning that these two works bring….
18:00 Sau những giờ phút tĩnh lặng, buổi tối mình dành thời gian cho gia đình...
6:00 PM After moments of quiet reflection, I spent the evening with family...
Đến tối, cả nhà ăn cơm sớm hơn mọi ngày vì ba cô cháu mình quyết định đến Lotte Mall Hồ Tây vì hiếm khi có dịp đi khuây khoả. Ban đầu định cô cháu mình định đi xe buýt nhưng chờ mãi không có nên đành gọi taxi. Chúng mình dạo quanh các gian hàng, các cửa hàng mua sắm như UNIQLO, Muji,… và còn quay trúng thưởng được quà lót cốc, uống Highland, rồi ghé siêu thị mua chút đồ lặt vặt, v…v Tưởng là một buổi đi chơi nhỏ nhưng không ngờ khi chúng mình định về thì trời mưa như trút. Ba cô cháu đành đứng ngoài chờ gần 1 tiếng. Xe buýt không có, taxi thường thì quá tải, cuối cùng phải đặt một chuyến Xanh Premium giá cao để về nhà >~<
In the evening, the whole family had dinner earlier than usual because my aunt, cousins, and I decided to go to Lotte Mall West Lake since we rarely have the chance to hang out. We initially planned to take the bus, but after waiting for a long time without any arriving, we decided to call a taxi. We strolled around the stalls and shops like UNIQLO, Muji,… and even won a coaster in a lucky draw, had Highlands coffee, and then stopped by the supermarket to buy some odds and ends, etc. What was supposed to be a small outing unexpectedly turned into a downpour when we were about to go home. The three of us had to stand outside and wait for nearly an hour. There were no buses, regular taxis were overloaded, and in the end, we had to book an expensive Xanh Premium ride to get home.
Chú tài xế tuy vậy rất vui tính, chú kể rằng chỉ riêng Lotte Mall thôi đã có hơn 700 lượt đặt xe chỉ trong 10 phút. Nhờ chú, ba cô cháu còn biết thêm về dịch vụ vận tải công nghệ, về sự khác biệt giữa các loại hình xe và những câu chuyện hậu trường ít ai biết đến. Nhờ đó, chuyến đi tưởng chừng như gặp chút trở ngại lại trở nên đáng nhớ hơn.
The taxi driver, however, was very cheerful. He told us that Lotte Mall alone had over 700 ride bookings in just 10 minutes. Thanks to him, my aunt, cousins, and I also learned more about technology-based transportation services, the differences between various types of vehicles, and little-known behind-the-scenes stories. Because of that, the trip that seemed to have a slight hiccup became more memorable.
22:40 Trở về nhà sau một ngày dài với nhiều cung bậc cảm xúc...
10:40 PM Returning home after a long day with many emotional ups and downs...
Về đến nhà khi đồng hồ đã điểm gần mười một giờ đêm, cơn mưa cũng đã dịu hẳn. Nhìn lại một ngày trôi qua, mình nhận ra rằng dù đã cố gắng "ngắt kết nối" với thế giới ảo, mình vẫn kết nối sâu sắc với những điều ý nghĩa khác: với lịch sử hào hùng của dân tộc trong ngày kỷ niệm đặc biệt, với vẻ đẹp dịu dàng của văn chương, với sự ấm áp của tình thân và với những trải nghiệm bất ngờ trong cuộc sống. Ngày nghỉ đầu tiên này có lẽ không hoàn hảo theo một tiêu chuẩn nào đó nhưng thật trọn vẹn. Có lẽ, đôi khi, việc tạm dừng lại một chút khỏi những guồng quay hối hả của cuộc sống lại là cách tốt nhất để mình có thể cảm nhận trọn vẹn hơn những điều bình dị nhưng vô giá xung quanh.
Arriving home when the clock had struck almost eleven at night, the rain had also subsided. Looking back on the day that had passed, I realized that even though I had tried to "disconnect" from the virtual world, I still deeply connected with other meaningful things: with the glorious history of the nation on this special anniversary, with the gentle beauty of literature, with the warmth of family affection, and with the unexpected experiences in life.
Hanoi
30/4/2025
Hana
Ảnh: Sưu tầm



Nhận xét
Đăng nhận xét