Đừng để rác thải 'xả' vào lương tâm!
[English below]
Đường về nhà hôm nay sao mà dài lê thê. Cái nắng trưa nay oi ả như muốn thiêu đốt mọi thứ. Mình lê từng bước chân mệt mỏi, đầu óc trống rỗng. Phố xá vẫn ồn ào như mọi ngày, tiếng xe cộ inh ỏi, tiếng người bán hàng rao vặt. Bỗng nhiên, mình thấy một bóng dáng quen thuộc từ phía xa. Cô giáo mà mình vô cùng kính yêu!
Mình định chạy tới chào cô nhưng rồi khựng lại. Cô đang đứng ở gốc cây ven đường, tay cầm một túi nilon. Rồi mình thấy cô ngó xung quanh và vứt túi nilon đó xuống gốc cây. Mình sững sờ. Mình không tin vào mắt mình. Cô giáo, người mà mình luôn kính trọng, người mà mình luôn coi là tấm gương lại có thể làm như vậy sao?
Mình cảm thấy thất vọng, buồn bã và tức giận vô cùng. Thất vọng vì hành động của cô, buồn bã vì ý thức kém cỏi của một bộ phận người dân và tức giận vì sự thờ ơ của chính mình. Mình tự hỏi, tại sao người ta lại có thể vô tư vứt rác bừa bãi như vậy? Họ không thấy rằng hành động của mình đang gây hại cho môi trường, cho sức khỏe của chính họ và của những người xung quanh sao? Ngay cả những người thầy, người cô mà mình luôn coi là tấm gương cũng có những hành động thiếu ý thức như vậy sao?
Rồi mình nhìn xung quanh. Khu phố mình ở, những con đường nhỏ hẹp, những ngôi nhà lô xô, những gánh hàng rong... Tất cả gợi nhớ đến Hà Nội xưa, một Hà Nội bình dị và gần gũi. Nhưng rồi, những đống rác thải bừa bãi, những túi nilon bay phấp phới, những vỏ chai nhựa lăn lóc... lại kéo mình về với thực tại, một Hà Nội nay đầy ô nhiễm và nhếch nhác.
Mình nhớ đến những bức tranh Hà Nội xưa của Bùi Xuân Phái, những con phố cổ kính, những mái ngói rêu phong, những hàng cây xanh mát... Mình tự hỏi, nếu cụ Phái còn sống, cụ sẽ vẽ gì về Hà Nội hôm nay? Liệu cụ có còn tìm thấy vẻ đẹp của Hà Nội trong những đống rác thải và những con đường ô nhiễm này không?
Mình nghĩ đến những câu thơ của Nguyễn Tuân về Hà Nội, về những con người thanh lịch và tao nhã. Mình tự hỏi, liệu những con người Hà Nội xưa có bao giờ vứt rác bừa bãi như vậy không? Liệu họ có bao giờ làm vấy bẩn những con đường và những dòng sông của Hà Nội không?
Mình buồn vì Hà Nội đang dần mất đi vẻ đẹp vốn có của mình. Mình buồn vì ý thức kém cỏi của một bộ phận người dân đang làm ô nhiễm môi trường sống của chính mình. Mình tự hỏi, mình có thể làm gì để thay đổi tình trạng này? Mình có thể làm gì để trả lại vẻ đẹp cho Hà Nội, cho những con đường, những dòng sông và cho tâm hồn của những người dân Hà Nội?
Mình biết rằng, một mình mình không thể thay đổi được tất cả. Nhưng mình tin rằng, nếu mỗi người đều có ý thức hơn, đều có trách nhiệm hơn với môi trường thì chúng ta sẽ tạo ra được một sự thay đổi lớn. Mình quyết định, mình sẽ bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất. Mình sẽ không vứt rác bừa bãi, mình sẽ phân loại rác thải, mình sẽ tiết kiệm điện nước và mình sẽ tuyên truyền cho mọi người cùng chung tay bảo vệ môi trường. Mình tin rằng, nếu chúng ta cùng nhau hành động, chúng ta sẽ tạo ra được một môi trường sống xanh, sạch, đẹp hơn…
🕊️
The road home today stretched endlessly, each step heavy under the oppressive midday sun which seemed to scorch everything it touched. My feet dragged with exhaustion, my mind a blank canvas. The city thrummed with its usual cacophony, the insistent drone of traffic, the hawkers’ amplified calls. Then, in the distance, a familiar figure emerged. My teacher, a woman I held in the highest esteem.
An impulse to rush forward and greet her surged within me but I froze. She stood by a roadside tree, a plastic bag in her hand. I watched, bewildered as she glanced around and then dropped the bag at the base of the tree. Disbelief washed over me. My teacher, the person I admired so deeply, the role model I looked up to. Could she really have done that?
A wave of disappointment, sadness and anger crashed over me. Disappointment at her action, sadness at the lack of awareness displayed by some and anger at my own past indifference. Why, I wondered, could people so carelessly litter? Didn't they see the harm they were inflicting on the environment, on their own health and on the well-being of those around them? Could even those we hold as beacons of virtue be capable of such thoughtless acts?
My gaze swept across my surroundings. My neighborhood, with its narrow alleyways, haphazardly built houses and the fleeting presence of street vendors, evoked a nostalgic image of old Hanoi, simple and intimate. But then, the stark reality intruded: scattered piles of garbage, plastic bags dancing in the breeze, discarded plastic bottles strewn about. This was the Hanoi of today, marred by pollution and neglect.
I recalled the evocative paintings of old Hanoi by Bui Xuan Phai, the ancient streets, the moss-covered rooftops, the cool embrace of leafy trees. I wondered, if he were alive today, what would his canvases depict? Would he still find the beauty of Hanoi amidst the refuse and the polluted pathways?
The elegant verses of Nguyen Tuan about Hanoi, about its refined and graceful people, echoed in my mind. Would those Hanoians of the past ever have carelessly discarded their waste? Would they have ever defiled the streets and rivers of their beloved city?
A profound sadness settled within me, a lament for the fading beauty of Hanoi. I grieved the lack of consciousness in some of its inhabitants, those who were polluting their own living space. What could I, just one person, do to change this? How could I contribute to restoring the beauty of Hanoi, to its streets, its rivers and to the spirit of its people?
I knew that I couldn't single-handedly reverse this tide. But I held onto the belief that if each individual cultivated more awareness, embraced a greater sense of responsibility towards the environment, then a significant change could be achieved. I resolved to begin with the smallest of actions. I would not litter, I would separate my waste, I would conserve water and electricity, and I would speak out to encourage others to join in protecting our environment. I believed that through collective action, we could create a greener, cleaner and more beautiful living space.
Hana



Nhận xét
Đăng nhận xét