Ngày Trái Đất 22/4
[English below]
Nhân ngày Trái Đất Xanh 22/4/2025, mình xin phép chia sẻ bài viết này từ nhật ký của mình:
Ngày 1 tháng 10 năm 2024
“Chúng ta không thừa hưởng Trái Đất từ tổ tiên, chúng ta mượn nó từ con cháu mình.”
Câu này cứ khắc khoải trong tâm trí mình mấy hôm nay, đặc biệt khi nhìn ra ngoài cửa sổ. Hà Nội vẫn vậy thôi, mưa nắng thất thường, nhưng chỉ cần thoáng nghĩ đến miền Bắc tan hoang sau cơn bão Yagi là lòng mình lại trĩu nặng, xót xa khi nghĩ đến những điều đang hủy hoại hành tinh này. Dù mình không trực tiếp trải qua thảm cảnh ấy, nhưng xem truyền hình, đọc báo thấy cảnh tượng nhà cửa đổ nát, những cánh đồng ngập sâu trong nước lũ mà lòng quặn thắt. Bao nhiêu gia đình lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, bao nhiêu phận người chìm trong đau thương. Tự nhiên thấy cuộc sống yên bình của mình ở đây sao mà mong manh đến vậy.
Mình nhớ những ngày bão dữ kéo về, cả Hà Nội cũng sống trong âu lo. Nỗi bất an cứ lan tỏa, mình canh cánh không yên về những người dân ở vùng tâm bão. Rồi khi những hình ảnh tang thương hiện ra, lòng mình như có ai bóp nghẹn. Những mái nhà thân thương giờ chỉ còn là những mảnh vỡ vụn. Những gương mặt thất thần, hốc hác của người dân vùng lũ in sâu vào tâm trí mình. Nhìn ánh mắt trẻ thơ ngơ ngác giữa cảnh hoang tàn mà mình không cầm được nước mắt.
Nhiều đêm mình thao thức, nghĩ về Trái Đất tươi đẹp ngày xưa, về những cánh rừng bạt ngàn, những dòng sông trong veo, những rặng san hô rực rỡ. Thế mà giờ đây, con người lại đang từng ngày hủy hoại những điều quý giá ấy. Chặt phá rừng không thương tiếc, xả rác thải bừa bãi, gây ô nhiễm nguồn nước và không khí... Đến khi thiên nhiên nổi giận, trút cơn thịnh nộ xuống, thì chính chúng ta lại phải gánh chịu hậu quả đau đớn. Cơn bão Yagi, với sức gió kinh hoàng quật đổ cả những cột điện bê tông kiên cố, cuốn trôi cả những ngôi nhà xây kiên cố, chẳng phải là một lời cảnh tỉnh đanh thép hay sao?
Ngồi đây suy tư, mình không khỏi bàng hoàng. Không chỉ lo sợ về những thiên tai ngày càng khốc liệt, mà còn chạnh lòng trước sự vô cảm của một bộ phận người. Dường như họ coi những mất mát kia là chuyện ở đâu đâu, chẳng liên quan đến mình. Nhưng thực ra, tất cả đều kết nối. Cây xanh bị tàn phá ở một nơi nào đó cũng ảnh hưởng đến bầu không khí mình đang hít thở. Dòng sông bị ô nhiễm ở một vùng đất xa xôi rồi cũng sẽ đổ ra biển cả của chúng ta.
Nhưng dẫu lòng trĩu nặng, mình vẫn tin rằng không thể cứ ngồi yên. Dù chỉ là một cá nhân nhỏ bé giữa Hà Nội này, mình vẫn muốn góp một chút sức lực. Bắt đầu từ những hành động thiết thực nhất: bỏ rác đúng nơi quy định, tiết kiệm điện nước, hạn chế tối đa đồ nhựa dùng một lần. Mình cũng thường xuyên chia sẻ những suy nghĩ này với bạn bè, mong rằng mỗi người sẽ cùng nhau thay đổi, dù chỉ là một chút thôi.
Mình vẫn ấp ủ hy vọng, rằng nếu mỗi người cùng chung tay, những hành động nhỏ bé sẽ tạo nên một sự thay đổi lớn lao, như những dòng suối nhỏ tụ thành dòng sông hùng vĩ. Mình muốn kể những câu chuyện này, không phải để than vãn, mà để đánh thức trách nhiệm trong tim mỗi người, để cùng nhau hành động vì một Trái Đất xanh tươi, đáng sống, cái mà chúng ta đang tạm mượn từ thế hệ tương lai.
Nhiều khi tâm hồn mình hướng về những điều tốt đẹp: một Hà Nội trong lành không khói bụi, những dòng sông Hồng, sông Tô Lịch hồi sinh, những cánh rừng Sóc Sơn, Ba Vì mãi xanh tươi. Và mình tin tưởng, những khát vọng ấy không hề viển vông nếu mỗi người chúng ta thực sự nỗ lực.
“Chúng ta không thừa hưởng Trái Đất từ tổ tiên, chúng ta mượn nó từ con cháu mình.” Câu nói ấy như một lời nhắc nhở thiêng liêng. Mình muốn sống sao để khi trao lại món quà này cho đời sau, mình không phải hổ thẹn. Mình mong đó sẽ là một Trái Đất khỏe mạnh, tràn đầy sức sống, thậm chí còn đẹp đẽ hơn cả những gì chúng ta đã thừa hưởng.
On the occasion of Earth Day, April 22, 2025, I would like to share this diary entry.
October 1st, 2024
“We do not inherit the Earth from our ancestors, we borrow it from our children.”
This sentence has been lingering in my mind these past few days, especially when looking out the window. Hanoi is just the same as always, with its erratic rain and sunshine but just a fleeting thought of the devastated Northern region after Typhoon Yagi weighs heavily on my heart, a pang of sorrow when I think about the things that are destroying this planet. Although I did not directly experience that tragedy, watching television and reading newspapers showed scenes of collapsed houses and vast fields deeply submerged in floodwater, making my heart ache. So many families were rendered homeless, so many lives drowned in suffering. Suddenly, I feel how fragile my peaceful life here is.
I remember the days when fierce storms came, and all of Hanoi lived in anxiety. The unease spread, and I was constantly worried about the people in the storm's eye. Then, when the tragic images appeared, it felt like someone was squeezing my heart. The familiar roofs were now just shattered fragments. The bewildered, haggard faces of the flood victims were etched in my mind. Looking at the innocent eyes of children amidst the desolation, I couldn't hold back my tears.
Many nights I lay awake, thinking about the beautiful Earth of the past, about the vast forests, the crystal-clear rivers, the vibrant coral reefs. Yet now humans are destroying those precious things day by day. Ruthless deforestation, indiscriminate littering, polluting water and air sources... When nature gets angry and unleashes its wrath, we are the ones who have to bear the painful consequences. Typhoon Yagi, with its terrifying wind force that knocked down even sturdy concrete power poles and swept away even well-built houses, isn't that a stern warning?
Sitting here contemplating, I can't help but feel bewildered. Not only am I afraid of the increasingly fierce natural disasters, but I also feel disheartened by the indifference of some people. It seems they consider those losses as something far away, unrelated to them. But in reality, everything is connected. The trees destroyed somewhere else also affect the air we breathe. The river polluted in a distant land will eventually flow into our oceans.
But even with a heavy heart, I still believe that we cannot just sit idly by. Even as just one small person living in Hanoi, I still want to contribute a little effort. Starting with the most practical actions: disposing of trash properly, saving electricity and water, minimizing single-use plastic. I also regularly share these thoughts with friends, hoping that everyone will change together, even if it's just a little bit.
I still cherish the hope that if everyone joins hands, small actions can create great changes, like small streams merging into a mighty river. I want to tell these stories, not to complain, but to awaken the responsibility in each person's heart, to act together for a green, livable Earth, the one we are temporarily borrowing from future generations.
Often, my soul yearns for good things: a clean Hanoi without dust and smoke, the Red River and To Lich River brought back to life, the Soc Son and Ba Vi forests forever green. And I believe that these aspirations are not far-fetched if each of us truly makes an effort.
“We do not inherit the Earth from our ancestors, we borrow it from our children.” That sentence is like a sacred reminder. I want to live in such a way that when I return this gift to the next generation, I will not be ashamed. I hope it will be a healthy, vibrant Earth, even more beautiful than what we have inherited.
Hana
Ảnh: Sưu tầm



Nhận xét
Đăng nhận xét