Nếu có thể gửi 1 món quà cho thế giới, mình sẽ gửi gì?
Tối nay, mình lại ngồi lảm nhảm một mình. Câu chuyện bắt đầu từ một câu hỏi nghe thì triết lý, mà thật ra... rối não: "Nếu có thể gửi một món quà cho thế giới, mình sẽ gửi gì?"
Mình nhìn quanh phòng. Thấy một cây kẹo mút. Thấy một quyển sách. Thấy một đôi tất có hình mặt mèo.
Suy nghĩ 5 giây. Rồi tự trả lời:
Mình: Gửi... một tủ bánh mì không bao giờ hết!
Vẫn là mình: (Chết lặng) Ơ... cậu không nghĩ nên gửi cái gì to tát hơn à?
Mình: (Khoanh tay) Cậu không biết đấy thôi. Bánh mì là cứu tinh quốc dân, là biểu tượng sống còn. Không có bánh mì, thế giới có thể lâm vào khủng hoảng tâm lý hàng loạt!
Vẫn là mình: (Nhíu mày) Thế... tại sao lại là một tủ bánh mì?
Mình: À há! Vì nếu gửi mỗi một cái bánh mì thì ăn xong lại đói.
Nếu gửi cả tủ thì: Người buồn có cái ăn cho vui. Người vui có cái ăn để mừng. Người thất tình có cái ăn để bớt nhớ. Người thất nghiệp có cái ăn để đỡ tủi.
Đơn giản, thực dụng, dễ áp dụng.
Vẫn là mình: (Nghiêm túc hơn một xíu) Cậu nghĩ bánh mì có thể thực sự thay đổi thế giới à?
Mình: (Tựa cằm, nghĩ ngợi)
Ừm... Có thể bánh mì không làm ngừng chiến tranh. Không làm tan biến bất công. Không xoá hết những tổn thương.
Nhưng, ít nhất, khi có một cái bánh mì ấm tay, ấm bụng,
con người ta có thêm một chút sức mạnh để chịu đựng ngày mai. Đôi khi, chỉ cần không đói, đã đủ để có thêm hy vọng.
Vẫn là mình: (Thở dài) Cậu đúng là... ngốc một cách nghiêm túc.
Mình: (Mỉm cười toe toét)
Ngốc nhưng chân thành còn hơn khôn mà cạn lòng.
Gửi thế giới một tủ bánh mì
Gửi thế giới một chút ấm áp
Mình ước gì có thể gửi cho thế giới nhiều thứ lớn lao: hòa bình, công lý, tình yêu vô điều kiện.
Nhưng nếu không kịp chuẩn bị to lớn vậy, thì ít ra, cho mỗi người một cái bánh mì, một chút ấm, một chút no, một chút dễ thương, cũng là một cách gửi gắm hy vọng rồi.
Vậy nhé, hôm nào thế giới cần một cái ôm, mà mình ở xa quá,
thì mình sẽ gửi... một tủ bánh mì.
Hy vọng tủ đó có cả bánh mì ngọt lẫn mặn, và free topping nhân phẩm.



Nhận xét
Đăng nhận xét