Một bức thư không ai đọc, lời nguyện gửi vào vũ trụ

A Letter No One Reads, a Prayer Sent to the Universe


Gửi người lạ ở Gaza,

To a stranger in Gaza,


Tôi không biết gió ở đó mang mùi gì. Nhưng tôi biết, nếu là tôi, dù sống dưới bom – tôi cũng muốn ai đó, ở đâu đó, đang nhớ đến tôi như một con người.

I don’t know what the wind smells like where you are. But I know if it were me, living under bombs, I'd want someone, somewhere, to remember me as a human being.


 Tôi đã khựng lại khi đọc từng dòng tin tức trên báo về các bạn. Tôi tự hỏi liệu có ai thấu hiểu được nỗi đau tột cùng của những con người chứng kiến bom rơi đạn nổ? Trên mảnh đất Gaza ấy, có biết bao nhiêu người đã vĩnh viễn nằm xuống? Ồ, ít nhất 43 sinh linh ấy đã phải thiệt mạng chỉ trong cuộc tấn công của Israel trong 24 giờ đồng hồ. Tôi chẳng thể hiểu chiến tranh này mang lại điều gì khi mà trái tim của những con người nơi đây đã vụn vỡ, hai quốc gia dằng xé một mảnh đất, các quốc gia bên ngoài thì chia phe. Vậy… ai sẽ là người lắng nghe các bạn?

I paused while reading every line of the news about you. I wondered if anyone truly understands the profound pain of those witnessing bombs falling and bullets flying? In that land of Gaza, how many have fallen forever? Oh, at least 43 souls perished in just the past 24 hours, under Israeli fire. I don't know what this war is meant to bring – when all I see are broken hearts, shattered homes, and two nations tearing a land apart, while the rest of the world picks sides. So... who will listen to you?


 Tôi nghẹn lại khi thấy các em khóc, từng giọt nước mắt mặn đắng. Ở độ tuổi ấy của các em, các em đâu phải chịu cái cảnh ấy? Lẽ ra các em được đến trường, đi học, sống hạnh phúc

chứ không phải nhìn cảnh mảnh đất mình sinh ra và lớn lên tan hoang, đổ nát vì bom đạn. Các em phải chịu đói, chịu lạnh, chịu đạn bom, những điều mà ở tuổi đó, các em đáng ra chỉ nên biết đến truyện cổ tích. Tôi nhìn mà xót vô cùng. 

I choke up seeing the children cry, each tear bitter and salty. At their age, they shouldn't have to endure such a sight, should they? They should be going to school, learning, living happily, not witnessing the land where they were born and raised turn to desolation and ruin from bombs. They suffer from hunger, from cold, from shelling – things that, at their age, they should only know about fairy tales. It pains me immensely to see it.


Các bà mẹ ôm con vào lòng, không để con mình thấy cảnh xác người vương vãi, nhưng chính họ thì lại phải nhìn thấy tất cả và vẫn phải đứng vững. Tôi không biết họ lấy đâu ra sức mạnh ấy. Những người cha có thể đang gục khóc trong im lặng, khi không bảo vệ được con mình, không có bánh mì cho vợ, không còn chỗ nào gọi là “nhà” nữa.

Mothers hold their children close, shielding them from the sight of scattered bodies, yet they themselves have to witness everything and still stand strong. I don't know where they find such strength. Fathers might be silently weeping, unable to protect their children, having no bread for their wives, no place left to call “home”.


Tôi không sống ở đó, nhưng tôi đau theo một cách rất lạ. Nỗi đau không đến từ những gì tôi thấy, mà từ chính điều tôi không thể làm gì. Tôi muốn gửi cho các bạn nước sạch, thuốc men, cái ô che mưa, nhưng tôi không có gì ngoài một bức thư và một trái tim không ngoảnh mặt làm ngơ.

I don't live there, but I hurt in a very strange way. The pain doesn't come from what I see, but from the very thing I cannot do. I want to send you clean water, medicine, an umbrella to shield you from the rain, but I have nothing but a letter and a heart that won't turn away.


Tôi viết ra đây để nhắc mình rằng: các bạn tồn tại. Các bạn không phải là những con số. Không phải "thiệt hại bên lề".

Mà là những con người, những con người biết yêu, biết mơ và biết sống.

I write this to remind myself: you exist. You are not just numbers. Not “collateral damage”. You are human beings, human beings who know how to love, to dream, and to live.


Tôi cầu mong, dù chỉ một khoảnh khắc, bầu trời phía trên Gaza ngừng nổ tung, và một làn gió dẫu vẫn mang khói súng cũng có thể thổi nhẹ qua mái tóc một đứa trẻ đang ngủ say mà không giật mình vì tiếng bom.

I pray, if only for a moment, that the sky above Gaza stops exploding, and a breeze – even if still carrying the smell of gunpowder – can gently blow through the hair of a sleeping child without them startling awake from the sound of bombs.


Nếu điều đó xảy ra, tôi sẽ tin rằng viết cũng là một hành động cứu rỗi, bởi không cứu được ai nhưng giữ lại được điều gì đó khỏi chìm xuống đáy lãng quên: một phần người, một giá trị nhân bản nhỏ bé nhưng chưa từng biến mất.

If that happens, I will believe that writing, too, is an act of salvation. Because even if it saves no one, it still preserves something from sinking into oblivion: a part of our shared humanity, a small human truth that refuses to disappear.


Ký tên,

Sincerely,

H


Nhận xét

Bài đăng phổ biến