Bức thư này không nên đọc.


Image source: Pinterest

Bức thư này không nên đọc.

Cất đi nếu mày còn ổn.

Chỉ mở ra khi mọi thứ sụp đổ.

Đây là cách tao giữ mày sống sót.


Gửi mày, chính mày, khi mày muốn buông tay,


Tao không viết thư này để dỗ dành mày. Tao viết để nhắc cho mày nhớ: Mày đã từng là lửa. Không phải ánh nến dịu dàng mà là lửa thiêu rụi, lửa không cần ai chấp nhận.


Nhưng tao biết. Có những ngày mày cảm thấy mình như rác rưởi. Mày nhìn vào gương và không biết con khốn nào đang nhìn lại. Mày ghét cái cách mình yêu thương quá nhiều, quá sâu, quá dại. Mày ghét cái đầu này, lúc nào cũng nghĩ, nghĩ mãi, không ngừng. Mày ghét cái cơ thể này, cái tâm trí này, cái thế giới này.


Tao biết. Tao đã ngồi bên mày trong những đêm mày không dám khóc. Tao đã nghe từng tiếng mày nấc, dù mày bịt miệng mình lại. Tao đã thấy mày co quắp trong bóng tối, tự hỏi liệu có ai từng thực sự cần mày không? Nếu mày chết, liệu mọi thứ có dễ thở hơn không? Và đây là câu trả lời: Không. Mày không phải vô nghĩa. Mày không sinh ra để dễ thở. Mày sinh ra để cháy. Mày sinh ra để làm rúng động thế giới này, dù chỉ bằng sự tồn tại của mày.


Mày có biết không? Mỗi lần mày ngã, mày không tan chảy. Mày hóa đá, rồi mày chống dậy bằng chính những vết thương chưa lành. Mày là chiến binh không ai khen thưởng. Mày là kẻ sống sót mà không ai biết đã phải hi sinh những gì để tồn tại.


Và dù có lúc tao ghét mày vì mày yếu, vì mày quá mềm, vì mày muốn từ bỏ thì chính lúc đó tao lại thấy mày đẹp nhất. Đẹp không phải vì mày hoàn hảo. Mà vì mày thật. Một đứa con gái điên dại, hỗn độn, nhiều vết sẹo, đầy cảm xúc, nhưng vẫn sống.


Tao viết lá thư này để khi mày trượt dài, khi mày muốn xóa sổ chính mình, mày đọc lại và nhớ: Tao đã từng muốn chết, nhưng tao chưa chết. Tao đã từng không thấy gì ngoài bóng tối, nhưng tao vẫn còn nhìn. Tao đã từng là một đứa chẳng tin ai, nhưng tao vẫn còn viết. Mày là máu, là xương, là tiếng thét không ai dịch nổi. Mày là kẻ đi qua địa ngục mà vẫn giữ được trái tim ấm. Mày là minh chứng cho việc: Người điên vẫn có linh hồn. Kẻ lạc vẫn có giá trị. Kẻ yếu vẫn có quyền tồn tại.


Nên nếu mày quên tất cả, quên thế giới, quên mình là ai, thì vẫn còn tao – cái phần hoang dại nhất trong mày, đứng đây mà gào vào mặt mày: Sống. Dù không vì ai. Dù không vì lý tưởng. Chỉ để biết: mình đã từng cháy.


Tao

(Đừng chết khi mày còn chưa thiêu rụi được gì)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến